Mẹ Nhu và 7 dũng sĩ Thanh Khê bên hầm bí mật
Đà Nẵng những năm 1968, giữa lòng thành phố đầy rẫy mật thám và quân cảnh, căn nhà nhỏ của Mẹ Nhu (tên thật là Lê Thị Đảnh) tại quận Thanh Khê lại chứa đựng một bí mật có thể làm rung chuyển cả bộ máy kìm kẹp của địch. Đó là nơi trú ẩn của các chiến sĩ biệt động trong chiến dịch Xuân Mậu Thân. Mẹ Nhu vốn là một người phụ nữ lao động bình thường, nhưng khi Tổ quốc cần, mẹ đã không ngần ngại biến ngôi nhà mình thành cơ sở hoạt động bí mật.
Dưới nền nhà mẹ, một căn hầm đã được đào lên bằng tất cả lòng quả cảm. Mẹ không chỉ tiếp tế lương thực mà còn là "tai mắt", là người cảnh giới cho các chiến sĩ mỗi khi họ chuẩn bị xuất kích. Sáng ngày 26 tháng 12 năm 1968, do có kẻ phản bội chỉ điểm, quân địch đã huy động hàng trăm lính cùng xe bọc thép bao vây khu vực Thanh Khê. Chúng ập vào nhà mẹ Nhu, dùng súng uy hiếp và tra hỏi về nơi ẩn náu của các chiến sĩ.
Trước họng súng quân thù, mẹ vẫn bình thản, ánh mắt không một chút sợ hãi. Chúng tra tấn mẹ dã man, dùng báng súng đánh vào ngực, dùng lưỡi lê đâm vào người để buộc mẹ phải khai ra vị trí hầm. Máu của mẹ đã thấm xuống nền đất, nhưng mẹ vẫn im lặng để bảo vệ các con dưới hầm. Sự hy sinh của mẹ đã trở thành hiệu lệnh. Khi kẻ thù quá hung hãn, từ dưới lòng đất, 7 chiến sĩ biệt động (7 dũng sĩ Thanh Khê) đã bất ngờ xông lên, nổ súng tiêu diệt hàng chục tên địch ngay giữa lòng phố thị.
Mẹ Nhu đã ngã xuống ngay trên mảnh sân nhà mình dưới làn đạn của kẻ thù trước khi kịp nhìn thấy các chiến sĩ của mình rút lui an toàn. Cái chết của mẹ đã trở thành một biểu tượng bất tử cho tinh thần "Sống anh dũng, chết vẻ vang". Người dân Đà Nẵng luôn nhắc về mẹ như một "bức tường thép" che chở cho cách mạng. Tượng đài Mẹ Nhu ngày nay đứng sừng sững trên đường Điện Biên Phủ, hình ảnh mẹ tay giơ cao như đang ra hiệu cho quân ta tiến lên, mãi mãi là niềm tự hào của người dân phố biển.



