Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ Ở HẬU PHƯƠNG – TỔ QUỐC Ở TRONG TIM

Hải Phòng14/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ Ở HẬU PHƯƠNG – TỔ QUỐC Ở TRONG TIM

(Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Năm)

Mẹ Trần Thị Năm sinh năm 1908, quê ở Can Lộc – Hà Tĩnh, mảnh đất gió Lào cát trắng, nơi con người lớn lên cùng gian khó và học cách bền gan trước mọi mất mát. Cuộc đời mẹ gắn với bếp rơm, ruộng cạn, với tiếng võng kẽo kẹt ru con giữa những mùa đói kém triền miên. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt, hai người con trai của mẹ lần lượt lên đường ra trận. Một người đi trước, một người theo sau. Cả hai đều hướng về chiến trường Trị – Thiên, nơi lửa đạn ngày đêm không ngớt. Ngày tiễn con, mẹ không dặn nhiều, chỉ dúi vào tay con nắm cơm độn sắn, căn dặn một câu ngắn gọn mà nặng như lời thề: “Đi cho trọn nghĩa với nước, con nghe.” Từ ngày con đi, căn nhà nhỏ ở Can Lộc vắng hẳn tiếng cười trai trẻ. Mỗi sớm, mẹ ra ngõ nhìn về phía con đường đất đỏ, nơi bóng con từng khuất dần trong bụi mờ. Mỗi chiều, mẹ lại nhóm bếp, nấu thêm một bát cơm rồi lặng lẽ đặt sang bên – như thể con chỉ đi xa, tối sẽ về. Hậu phương Hà Tĩnh những năm ấy không yên bình. Bom đạn cày xới làng mạc, đói nghèo bủa vây. Mẹ vừa làm ruộng, vừa gánh gạo, vừa tham gia nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho bộ đội hành quân qua làng. Mẹ ở hậu phương, nhưng trái tim mẹ luôn ở tiền tuyến, nơi hai đứa con đang ngày đêm đối mặt với cái chết. Rồi tin dữ đến. Người con thứ nhất hy sinh ở Trị – Thiên. Mẹ ngồi lặng rất lâu, hai bàn tay run run nắm chặt mép áo. Không khóc thành tiếng. Nước mắt mẹ chảy ngược vào tim. Mẹ chỉ thắp nén hương, khẽ gọi tên con giữa căn nhà trống trải. Chưa kịp nguôi ngoai, người con thứ hai cũng không trở về. Hai tờ giấy báo tử – hai lần tim mẹ thắt lại. Làng xóm lo mẹ không qua nổi. Nhưng mẹ Trần Thị Năm vẫn đứng vững. Mẹ bảo: “Hai đứa nó chết cho nước, tui còn sống thì phải sống cho đáng.” Từ đó, mẹ càng lặng lẽ hơn, nhưng cũng kiên cường hơn. Mẹ tiếp tục gánh vác việc làng, nuôi dưỡng những người lính trẻ như nuôi con mình. Trong mắt mẹ, mỗi người ra trận đều là con của Tổ quốc, đều đáng được chở che. Hòa bình lập lại, đất nước thống nhất. Mẹ Trần Thị Năm được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với mẹ, phần thưởng lớn nhất chính là ngày non sông liền một dải, để sự hy sinh của hai người con không uổng phí. Mẹ mất năm 1999, lặng lẽ như cách mẹ đã sống. Mẹ không cầm súng, nhưng đã hiến trọn hai người con cho Tổ quốc. Ở hậu phương, mẹ giữ vững niềm tin – để tiền tuyến vững bước tiến lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn