Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Phạm Thị Gắng

TP. Hồ Chí Minh25/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phạm Thị Gắng, sinh năm 1917, là người mẹ gắn với vùng đất Củ Chi – nơi được biết đến như một trong những địa bàn chiến đấu ác liệt trong những năm kháng chiến.

Củ Chi những năm chiến tranh không chỉ có những đường hầm sâu dưới lòng đất, mà còn có những mái nhà âm thầm che chở cán bộ, những người mẹ kiên cường và những gia đình chấp nhận hiểm nguy để giữ gìn cơ sở cách mạng.

Trong hoàn cảnh ấy, người phụ nữ nông dân phải gánh trên vai rất nhiều trách nhiệm.

Ban ngày, họ vẫn làm ruộng, chăm sóc gia đình, lo từng bữa cơm. Nhưng khi đêm xuống, căn nhà có thể trở thành nơi liên lạc, che giấu hoặc nuôi dưỡng những người đang hoạt động trong vùng chiến sự.

Mẹ Phạm Thị Gắng thuộc về thế hệ những người mẹ đã sống giữa hoàn cảnh khắc nghiệt ấy.

Người mẹ giữa vùng đất thép

Củ Chi thời chiến là vùng đất thường xuyên chịu bom đạn và các cuộc càn quét. Cuộc sống của người dân luôn đứng trước những hiểm nguy.

Một người mẹ muốn che chở cho cán bộ phải có lòng can đảm rất lớn.

Bởi nếu bị phát hiện, không chỉ bản thân mà cả gia đình đều có thể gặp nguy hiểm.

Nhưng tình thương đối với những người con đang chiến đấu đã khiến nhiều bà mẹ chấp nhận hy sinh sự bình yên của chính mình.

Có khi chỉ là một bữa cơm.

Một chiếc võng.

Một căn hầm bí mật.

Một lời cảnh báo khi có lực lượng đối phương xuất hiện.

Những việc tưởng như nhỏ bé ấy lại có ý nghĩa lớn đối với những người hoạt động trong lòng địch.

Những đêm không ngủ

Chiến tranh khiến người mẹ gần như không có một giấc ngủ trọn vẹn.

Mỗi khi nghe tiếng máy bay, tiếng xe hoặc những âm thanh bất thường từ xa, họ phải lập tức cảnh giác.

Có những đêm phải ngồi bên cửa, chờ đến khi người thân hoặc cán bộ an toàn trở về.

Có những ngày cả gia đình phải xuống hầm trú ẩn.

Nhưng sau khi hiểm nguy qua đi, cuộc sống lại tiếp tục.

Bếp vẫn phải đỏ lửa.

Ruộng vẫn phải làm.

Con cái vẫn phải chăm sóc.

Và nếu có người cần được giúp đỡ, người mẹ vẫn sẵn sàng dang tay.

Đó là sự kiên cường rất đỗi bình dị của những người phụ nữ Củ Chi.

Những người mẹ làm nên sức mạnh của vùng đất thép

Khi nhắc đến Củ Chi, người ta thường nhớ đến hệ thống địa đạo nổi tiếng.

Nhưng phía sau những đường hầm ấy là cả một cộng đồng dân cư đã sống, chiến đấu và chịu đựng trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.

Có những người lính chiến đấu dưới lòng đất.

Có những thanh niên làm giao liên.

Có những người dân làm nhiệm vụ bảo đảm hậu cần.

Và có những người mẹ lặng lẽ giữ cho những con người ấy có nơi trú ẩn, có bữa ăn và có thêm niềm tin.

Mẹ Phạm Thị Gắng là hình ảnh gợi nhớ về thế hệ ấy.

Không cần những lời nói lớn lao.

Không cần những chiến công được kể bằng tiếng súng.

Sự hy sinh của mẹ nằm trong những việc âm thầm mỗi ngày.

Khi chiến tranh đi qua

Sau năm 1975, Củ Chi bước vào một cuộc sống mới.

Những hố bom dần được lấp lại. Những vùng đất từng bị cày xới được khai phá. Người dân trở lại với ruộng đồng và dựng lại cuộc sống.

Những người mẹ năm xưa cũng già đi.

Nhưng ký ức về chiến tranh vẫn ở lại.

Có những người con không trở về.

Có những gia đình mãi mãi mang trong mình nỗi đau mất mát.

Và có những bà mẹ dành phần đời còn lại để nhớ về những năm tháng đã qua.

Mẹ Phạm Thị Gắng, sinh năm 1917, vì thế không chỉ là câu chuyện của một người phụ nữ.

Mẹ là hình ảnh của những người mẹ Củ Chi, những người đã góp phần làm nên sức mạnh của vùng đất thép bằng sự hy sinh lặng thầm.

Hôm nay, Củ Chi đã khoác lên mình một diện mạo mới. Những con đường rộng mở, những cánh đồng xanh và những ngôi nhà mới mọc lên trên vùng đất từng trải qua bom đạn.

Nhưng dưới lớp đất bình yên ấy vẫn còn những đường hầm, những dấu tích và những câu chuyện về một thế hệ.

Trong những câu chuyện ấy, có hình bóng những người mẹ.

Những người mẹ không trực tiếp cầm súng nhưng đã đứng phía sau những người cầm súng; không bước ra chiến trường nhưng đã góp phần giữ vững hậu phương giữa lòng chiến tranh.

Và đó chính là một phần làm nên “đất thép Củ Chi” – không chỉ thép bởi lòng quả cảm của người lính, mà còn thép bởi sự bền gan của những người mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn