Bài viết

Mẹ Phạm Thị Liên - Câu chuyện thời hoa lửa

Mẹ Việt Nam anh hùng ở Cái Nước tỉnh Cà Mau

TP. Hồ Chí Minh14/06/2026Nguyễn Ngọc Phúc An (Đoàn trường Đại học Sài Gòn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hưởng ứng đề án “ Câu chuyện thời hoa lửa “ giai đoạn 1

Có những chuyến đi không chỉ đơn thuần là hành trình về mặt không gian, mà tôi gọi nó là hành trình trở về với cội nguồn. Đối với tôi, chuyến đi về vùng đất Cái Nước Cà Mau để thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Liên chính là một hành trình như thế.Ngôi nhà của mẹ hiện ra trước mắt tôi giản dị, bình yên giữa miền đất đã trải qua biết bao thăng trầm. Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Liên năm nay 94 tuổi, hiện sống cùng con trai út ở Ấp Lý Ấn, xã Hưng Mỹ, huyện Cái Nước. Trước sân nhà mẹ, những chậu cây xanh lặng lẽ vươn mình dưới nắng, như chính cuộc đời mẹ âm thầm mà bền bỉ.Người con mà mẹ nhắc nhớ chính là liệt sĩ Huỳnh Văn Việt, đã hy sinh ngày 28 tháng 8 năm 1971 khi anh ở tuổi thanh xuân 19, là con lớn trong gia đình. Chồng Mẹ là liệt sĩ Huỳnh Văn Nhậm, hy sinh năm 1973. Gia đình mẹ Liên có hai thế hệ mẹ Việt Nam anh hùng. Mẹ chồng là bà Phạm Thị Cao và mẹ ruột là bà Tô Thị Ba, đều được nhà nước truy tặng dang hiệu cao quý Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng. Mẹ cũng có hai người em trai ruột cũng đã hi sinh trong cuộc kháng chiến thiên liêng ấy.Mẹ nay 94 tuổi đời, mẹ đã sống cả đời với nhiều mảng kí ức đau thương đức đoạn, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn mẹ vẫn in hằng hình bóng của chồng, của con. Tôi thành kính thắp nén tâm hương cho hai liệt sĩ, lại được mẹ kể rằng mẹ còn có 2 người con đã nối gót theo cha, theo anh làm cách mạng. Người con gái thứ ba của mẹ là y tá Quân y, người con gái thứ tư làm giao liên của huyện.Lặng nghe câu chuyện của mẹ, tôi như được sống lại cả một hành trình lịch sĩ vĩ đại của dân tộc. Chiến tranh không chỉ là những trận đánh hay là sự lấp lánh của huân chương trước ngực mà ở nơi đó, nơi sâu thẳm nhất của cuộc chiến còn là vô vàn những câu chuyện thầm lặng phía sau – nơi có những người mẹ như mẹ Phạm Thị Liên. Dẫu biết rằng họ không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, những lại để lại cho đời những tài sản quý giá nhất, để lại cho nước non ngàn năm vững bền đó là những người chồng, người con, người thân thương nhất. Mẹ cũng nhắc nhỡ chúng tôi ‘‘ Cố gắng gìn giữ, cái thế hệ mới ngày hôm nay cho đất nước mình giàu đẹp, cho các em nhỏ lớn lên học hỏi’’.Câu nói ấy giản dị, nhưng để lại trong tôi một khoảng trống để bản thân vừa kịp nhìn lại. Không phải là lời lẽ hoa mỹ, không là những khẩu hiệu hào hùng, nhưng lại chứa đựng một chân lý lớn lao: sự hy sinh của những người mẹ đã góp phần làm nên độc lập của cả một dân tộc mãi không gì có thể đánh đổi được. Đó chính là biểu hiện cao nhất của lòng yêu nước – một lòng yêu nước không ồn ào, nhưng sâu sắc và bền vững. Làm tôi nhớ đến câu thơ của Hữu Thỉnh trong bài ‘‘Đường tới thành phố’’:‘‘Hai mươi năm mong trời chóng tốiHai mươi năm cơm phần để nguội(…)Một mình một mâm cơmNgồi bên nào cũng lệch’’Ngồi trước mẹ, tôi chợt nhận ra một điều: lịch sử không chỉ nằm trong sách vở. Lịch sử chỉ đơn giản đang hiện hữu ngay trước mắt tôi, là từng tế bào, là từng dòng máu đang chảy trong huyết quản. Những con số, những sự kiện mà tôi từng học bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Tôi chợt nhận ra rằng, chuyến đi này không chỉ là một trải nghiệm, mà còn là một bài học lớn về trách nhiệm của lớp trẻ hiện nay.Là một người trẻ được sinh ra giữa thời bình, tôi tự vấn bản thân: bản thân đã làm được gì để xứng đáng với những hy sinh ấy? Bởi lẽ, sống trong hòa bình không chỉ là một may mắn, mà còn là một nghĩa vụ – nghĩa vụ phải tiếp nối những giá trị mà thế hệ đi trước đã dày công gây dựng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn