Bài viết

Mẹ Phạm Thị Uyển (2)

mẹ Phạm Thị Uyển - một Mẹ Việt Nam Anh hùng với lòng trung kiên, giàu đức hi sinh đã dùng cả đời để phục vụ cho đất nước. Hình ảnh của mẹ đã trở thành tấm gương sáng ngời, biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước, ý chí bất khuất để các thế hệ noi theo.

Tây Ninh30/04/2026Nguyễn Thảo Vy (Trường THPT Chuyên Trần Văn Giàu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ là hình ảnh của Tổ quốc, là cội nguồn của lòng biết ơn và sự thành kính. Mẹ luôn là thiên sứ ban phát tình thương yêu, ngọt lịm mà tràn đầy nhựa sống. Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, có những người mẹ đã thầm lặng chấp nhận những hi sinh, mất mát lớn lao để hậu phương thêm vững chắc, để đất nước có ngày toàn thắng, để đất nước mãi một màu xanh của hòa bình, độc lập, tự do, hạnh phúc. Mẹ Phạm Thị Uyển – người phụ nữ bình dị mà kiên cường – chính là một trong những biểu tượng thiêng liêng ấy. Với những hy sinh đặc biệt lớn lao dành cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, mẹ đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng, ghi nhận trọn vẹn công lao và tấm lòng của mẹ đối với Tổ quốc.

Mẹ Phạm Thị Uyển tên thật là Phạm Thị Xinh sinh năm 1928, tại xã An Thạnh, huyện Bến Lức, tỉnh Long An (cũ) – một vùng đất kiên cường, từng được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Bom đạn chiến tranh không giết chết được trái tim rực lửa căm hờn. Không gì chiến thắng được lòng quả cảm của người mẹ ấy. Lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, mẹ Uyển cùng gia đình một lòng đi theo cách mạng. Mẹ vừa chăm sóc gia đình, vừa tích cực tham gia phong trào ở địa phương, hỗ trợ cán bộ, nuôi giấu bộ đội, đóng góp sức người – sức của cho kháng chiến.

Những năm sau đó, chiến tranh ngày càng khốc liệt. Chồng và các con của mẹ lần lượt lên đường chiến đấu. Dù luôn dặn người thân giữ vững tinh thần, mẹ vẫn không giấu được nỗi lo lắng thường trực. Sự ra đi của chồng và con trai, nỗi đau khi hài cốt của con vẫn chưa được tìm thấy, để lại trong mẹ nỗi day dứt và mong đợi không nguôi suốt nhiều thập niên. Nỗi đau nhân đôi như máu sôi trong tim, bao uất ức bị dồn nén, nước mắt chảy ngược vào trong. Mẹ đau vạn lần như dao cắt da, cắt thịt. Hai lần nhận giấy báo tử – hai lần trái tim người mẹ như bị xé đôi, mẹ lặng lẽ chấp nhận mất mát, dồn nén đau thương để tiếp tục đứng vào hàng ngũ đấu tranh. Ngọn đuốc mẹ cầm trên tay là ánh sáng của niềm tin và ý chí, nghị lực. Trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến, mẹ kiên định ở lại hậu phương, thay chồng và con đã hy sinh tiếp tục thực hiện nhiệm vụ cách mạng.

Hành trình cuộc đời mẹ là hành trình hiến dâng đời mình cho đất nước, đau thương gia đình biến thành đau thương của đất nước. Từ tháng 2 năm 1954 đến tháng 11 năm 1959, Mẹ trực tiếp tham gia hoạt động cách mạng, làm nhiệm vụ liên lạc cho Huyện ủy. Trong những năm tháng ấy, mẹ luôn kiên trì băng rừng, vượt đồng, trao đổi tin tức, vận chuyển tài liệu, góp phần quan trọng vào công tác giữ vững cơ sở và xây dựng phong trào cách mạng tại địa phương. Từ tháng 12 năm 1959 đến tháng 9 năm 1966, mẹ tiếp tục được phân công tham gia công tác binh vận của Huyện ủy. Đây là nhiệm vụ đặc biệt khó khăn và đầy hiểm nguy, đòi hỏi sự linh hoạt, khéo léo và bản lĩnh của người cán bộ hoạt động bí mật trong vùng địch kiểm soát.

Tuy nhiên, vào tháng 10 năm 1966, trong một chuyến công tác, mẹ bị địch bắt và giam giữ tại Khám đường Long An. Suốt thời gian từ tháng 10 năm 1966 đến tháng 1 năm 1967, dù bị giam cầm và đối mặt với đòn thù, mẹ vẫn một lòng kiên trung, tuyệt đối giữ bí mật cho cách mạng, bảo vệ đồng đội, bảo vệ cơ sở. Chính sự kiên cường ấy đã giúp mẹ vượt qua những tháng ngày tăm tối trong nhà giam của địch. Sau khi được thả, mẹ lại tiếp tục trở về với công việc cách mạng, tiếp tục nhiệm vụ đến tháng 5/1975 sau ngày quê hương hoàn toàn giải phóng, mẹ Phạm Thị Uyển tiếp tục được tổ chức tin tưởng phân công giữ chức Trưởng ban Thông tin của Hội đồng Nhân dân xã An Thạnh đến tháng 12/1977. Ở cương vị mới, mẹ luôn tận tụy, trách nhiệm, góp phần quan trọng vào công tác tuyên truyền, ổn định đời sống nhân dân và xây dựng chính quyền cơ sở trong những năm đầu tái thiết sau chiến tranh. Một vòng tuần hoàn của truyền thống gia đình, mẹ tiếp lửa cho những thế hệ tiếp theo noi gương, một bức tượng đài bất tử về tấm lòng kiên trung không bao giờ khuất phục.

Đất nước gọi tên Người-mẹ của chúng con. Khi Tổ quốc cần, chúng ta không hề nao núng, đó là điều mà chúng ta dâng hai tay đón nhận từ mẹ. Những hy sinh quá lớn khiến cuộc đời mẹ như gói trọn trong hai chữ “đất nước”. Mẹ không bao giờ đòi hỏi sự đền đáp, chỉ mong Tổ quốc được bình yên, nhân dân được sống trong hòa bình. Trước những đóng góp lớn lao và đức hy sinh không thể đo đếm, ngày 22/10/2015 Nhà nước đã trao tặng mẹ danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng dành tặng mẹ Phạm Thị Uyển là sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước đối với những đóng góp không thể kể hết của mẹ. Lung linh một vì sao lấp lánh, khiến chúng ta phải ngước nhìn và cảm thán, tiếng “Mẹ Việt Nam Anh hùng” thật thiêng liêng biết bao. Đó không chỉ là niềm vinh dự của riêng gia đình, mà còn là niềm tự hào của địa phương – nơi mẹ đã sống, cống hiến và trở thành tấm gương sáng cho nhiều thế hệ noi theo.

Chỉ có mẹ mới là người hi sinh vô điều kiện, mẹ dạy chúng con về lẽ sống tích cực, đâu là thù, đâu là bạn, đâu là yêu thương, đâu là dũng cảm, đâu là hi sinh. Mẹ của ngàn đời cho chúng con cảm phục. Ngày nay, trong các hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa”, “Uống nước nhớ nguồn”, hình ảnh và cuộc đời của mẹ vẫn luôn được nhắc đến với sự kính trọng. Năm 2017, tại Lễ kỷ niệm 50 năm ngày Long An được phong tặng danh hiệu 8 chữ vàng, lãnh đạo Đảng và Nhà nước đã trực tiếp tặng hoa và gửi lời chúc mừng đến mẹ. Sự trân trọng ấy không chỉ là niềm vinh dự của riêng mẹ, mà còn là sự ghi nhận đối với những hy sinh, cống hiến bền bỉ của ba thế hệ trong đại gia đình cách mạng của mẹ dành cho quê hương. Sự bù đắp to lớn với mẹ không gì bằng đất nước phát triển như hôm nay.

Nhìn lại chặng đường dài đầy mất mát nhưng cũng rạng rỡ niềm tin của mẹ Phạm Thị Uyển, chúng ta hiểu rằng những gì mẹ để lại không chỉ là trang sử của riêng viết bằng máu của một gia đình, mà là phần hồn của cả một vùng đất anh hùng, đất Long An bình dị, mộc mạc, đất nghèo nuôi những anh hùng. Từ những hy sinh thầm lặng đến sự bền bỉ cống hiến suốt cuộc đời, mẹ đã hóa thành biểu tượng của lòng trung nghĩa, của nghị lực và của tình yêu quê hương bất diệt. Sự vẻ vang là trái tim mẹ đủ để yêu thương cả dân tộc. Cuộc đời mẹ giản dị mà phi thường, mẹ là ngọn lửa cháy bằng máu nóng của nhiệt huyết, bản lĩnh, gan dạ.Tiếng “mẹ” vang lên, nhắc nhở mỗi chúng ta biết trân trọng hòa bình, sống tử tế và tiếp nối tinh thần kiên cường mà mẹ và bao thế hệ đi trước đã trả bằng máu và nước mắt để giữ gìn. Mẹ Anh hùng của những đứa con Anh hùng, có lí do nào để chúng ta quên đi công ơn ấy. Ngàn lần yêu thương đổi bằng ý chí và quyết tâm. Hãy rèn giũa bản thân để xứng đáng là con của mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Phạm Thị Uyển (2) | Câu chuyện thời hoa lửa