MẸ PHAN THỊ BA - BIỂU TƯỢNG CHO MỘT THỜI HOA LỬA
Giữa con đường nhỏ rợp bóng tre ở ấp Thành Quới, xã Tân Quới, tỉnh Vĩnh Long, căn nhà nhỏ của cụ bà Phan Thị Ba nằm lặng lẽ bên dòng Trà Mơn hiền hòa. Mỗi buổi chiều, gió lại khẽ đưa qua hàng cau trước ngõ, tiếng lá xào xạc nghe như tiếng bước chân con trở về sau những năm tháng xa quê. Mẹ ngồi nơi hiên, đôi mắt dõi theo con nước, lòng chợt se sắt… Ngôi nhà vẫn đó, dòng sông vẫn chảy, chỉ có người con trai năm nào – anh Nguyễn Văn Đức – đã mãi nằm lại nơi đất bạn Campuchia xa xôi. Gió vẫn thổi,
Giữa con đường nhỏ rợp bóng tre ở ấp Thành Quới, xã Tân Quới, tỉnh Vĩnh Long, căn nhà nhỏ của cụ bà Phan Thị Ba nằm lặng lẽ bên dòng Trà Mơn hiền hòa. Mỗi buổi chiều, gió lại khẽ đưa qua hàng cau trước ngõ, tiếng lá xào xạc nghe như tiếng bước chân con trở về sau những năm tháng xa quê. Mẹ ngồi nơi hiên, đôi mắt dõi theo con nước, lòng chợt se sắt… Ngôi nhà vẫn đó, dòng sông vẫn chảy, chỉ có người con trai năm nào – anh Nguyễn Văn Đức – đã mãi nằm lại nơi đất bạn Campuchia xa xôi. Gió vẫn thổi,



