MẸ SÁU (MẸ TRẦN THỊ BI) - NGƯỜI MẸ CHIẾN SĨ
Mẹ Sáu tên là Trần Thị Bi (vì mẹ thứ 6 nên thường gọi là mẹ Sáu) sinh năm 1907, ở ấp Xẻo Nhỏ, xã Lương Phú, huyện Giồng Trôm. Trong kháng chiến chống Mỹ, mẹ là người đầu tiên ở huyện Giồng Trôm nhận thương binh về nuôi, 4 thương binh mẹ nuôi coi như con cháu trong nhà.
Sau Hiệp định Giơnevơ năm 1954, chính quyền Sài Gòn (Ngô Đình Diệm) thực hiện chiến dịch truy lùng bắt bớ những người kháng chiến cũ rất gắt gao, tại Lương Phú, dưới sự chỉ huy của đội Gẩm, ngày đêm truy lùng cộng sản, nên cách mạng gặp nhiều khó khăn, khó bề hoạt động. Không sợ hiểm nguy, mẹ Sáu đã đào hầm bí mật ở trong nhà, ngoài vườn để che giấu cán bộ cách mạng. Trong những năm chiến tranh chống Mỹ cứu nước, mẹ là người chí cốt với cách mạng, cùng nhân dân trong ấp, xã đào hầm chiến đấu chống càn quét và phục vụ kháng chiến, nuôi dưỡng cán bộ chiến sĩ, du kích địa phương, một lòng trung kiên, bất khuất, trung hậu vì sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Năm 1964, cường độ chiến tranh ngày càng ác liệt, vùng giải phóng bị đánh liên tục, phi pháo, chất độc hóa học, máy bay B52 bỏ bom vùng Lương Phú, vườn tược bị hư hao nhiều, huê lợi ít hẳn, địch thì càng quét bắn giết đồng bào. Tuy vậy mẹ vẫn đóng góp cho kháng chiến. Mẹ Sáu nhận cả bốn thương binh về nuôi, đó là anh Hai Chiến (quê ở Long An) và anh Ba Thể (quê ở Mỹ Tho), chiến sĩ của D.216, là thương binh nặng mù cả hai mắt. Tiếp theo là nhận anh Diệp Văn Chi (quê Đồng Tháp) - chiến sĩ D.516, cụt một chân, anh Nguyễn Văn Thỉ (quê Lương Phú) - chiến sĩ D.263, cụt một chân xin về an dưỡng ở Lương Phú cũng được mẹ Sáu bảo bọc cuộc sống. Bất chấp sự hăm dọa của địch, mẹ Sáu nuôi bốn thương binh nặng như con cháu trong gia đình. Bà nuôi nấng và giúp đỡ các anh trong sinh hoạt như chăm sóc con đẻ của mình, lúc yên ổn các anh ở trong nhà nếu có lính ruồng bố đã có sẵn hầm bí mật ngoài vườn.
Mẹ Sáu là mẹ chiến sĩ, cũng là Ban Chấp hành Hội Phụ nữ xã đa vận động phụ nữ địa phương lấy chồng thương binh, có chị trong xã ưng anh Năm Chi. Mẹ đứng ra tổ chức cưới vợ cho thương binh Diệp Văn Chi (là chị Võ Thị Rồi, người cùng ấp), mẹ còn cho 2 công đất vườn để sinh sống và còn cho vợ anh mượn bàn máy may may quần áo có thêm thu nhập giải quyết cuộc sống gia đình - việc mẹ làm đã tác động đến phong trào chung, ông Tư Khi ở cùng ấp Xẻo Nhỏ gả cháu là Nguyễn Thị Bé Tư cho thương binh Nguyễn Văn Thỉ.
Còn nhớ sau cuộc tổng công kích tết Mậu Thân 1968, Quân y Giồng Trôm gặp tình trạng khó khăn: thiếu thuốc, thiếu gạo, đồng chí Tư Hiếu - Trưởng Quân y huyện đến gặp mẹ Sáu và mượn 80.000 đồng, số tiên khá lớn, mẹ không đành lòng thấy thương binh thiếu đói nhất là thiếu thuốc trị vết thương, thế là mẹ dốc túi đưa cho, sau này đã trả lại cho mẹ.
Sau ngày miền Nam giải phóng, đất nước được độc lập tự do, anh Năm Chi vẫn ở vuông đất mẹ Sáu cho mà không về quê Đồng Tháp; vợ chồng anh Thỉ sống ở ấp 2 Lương Phú; anh Hai Chiến về quê Cần Giuộc, Long An; anh Ba Thể về quê Gò Công, Tiền Giang đều có cuộc sống mới, luôn nhớ đến công ơn mẹ Sáu.
Mẹ Trần Thị Bi - Mẹ Sáu - Mẹ của chiến sĩ, tấm lòng của mẹ không chỉ là gương sáng trong kháng chiến mà trong hòa bình mẹ tiếp tục vẫn là tấm gương trong các phong trào cách mạng tại địa phương. Mẹ Trần Thị Bi được Nhà nước tăng "Huân chương kháng chiến hạng ba". Mẹ mất năm 1997, hưởng thọ 90 tuổi. Tấm lòng của mẹ mãi mãi là gương tốt cho đời sau.



