Bài viết

Mẹ Suốt

Lâm Đồng23/05/2026Vũ Khôi Nguyên (Trường Đại học Đà Lạt)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình bi tráng của dân tộc Việt Nam, có những con người đã trở thành biểu tượng bất diệt không phải bởi vinh quang nơi chiến tuyến, mà bởi sự hy sinh lặng thầm, bền bỉ đến tận cùng. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Suốt chính là một tượng đài như thế — một người mẹ bình dị, nhưng cuộc đời lại hóa thành khúc tráng ca giữa bom đạn khốc liệt của chiến tranh.

Sinh năm 1908 tại vùng đất Quảng Bình đầy nắng gió và kiên cường, Mẹ Suốt gắn bó cả đời với dòng sông Nhật Lệ hiền hòa. Trước chiến tranh, Mẹ chỉ là một người phụ nữ chèo đò mưu sinh, ngày ngày đưa khách qua sông. Nhưng khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, đặc biệt từ những năm 1964–1968, con đò của Mẹ đã trở thành một “mạch máu sống” nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Giữa những trận mưa bom, bão đạn trút xuống dữ dội lên sông Nhật Lệ, khi nhiều người buộc phải rời bỏ bến sông, Mẹ vẫn kiên cường bám trụ. Không quản hiểm nguy, Mẹ chèo đò đưa bộ đội, dân công, vũ khí và lương thực vượt sông, bất kể ngày hay đêm. Có những chuyến đò phải len lỏi giữa làn bom rơi, đạn nổ, nước sông dậy sóng, nhưng mái chèo của Mẹ chưa từng chùn lại. Người ta kể rằng, mỗi khi máy bay địch quần thảo, Mẹ vẫn bình tĩnh neo đò, chờ đúng khoảnh khắc để tiếp tục hành trình — như thể sinh mạng của bản thân đã được gửi trọn cho Tổ quốc.

Không chỉ là người lái đò, Mẹ còn là điểm tựa tinh thần cho biết bao chiến sĩ trẻ. Giữa khói lửa, tiếng nói mộc mạc, nụ cười hiền hậu của Mẹ đã tiếp thêm dũng khí cho những người ra trận. Chính vì vậy, hình ảnh Mẹ Suốt không chỉ là hình ảnh của một cá nhân, mà đã trở thành biểu tượng của hậu phương kiên cường, của lòng dũng cảm không cần đến súng đạn.

Ngày 11 tháng 10 năm 1968, trong một trận ném bom ác liệt của không quân Mỹ, Mẹ đã anh dũng hy sinh ngay trên chính dòng sông mà mình gắn bó cả cuộc đời. Sự ra đi của Mẹ để lại niềm tiếc thương vô hạn, nhưng cũng khắc sâu vào lịch sử dân tộc một biểu tượng bất tử của lòng quả cảm. Sau đó, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lao động và trở thành một trong những hình mẫu tiêu biểu của danh hiệu “Mẹ Việt Nam Anh hùng”.

Hình ảnh Mẹ Suốt còn sống mãi trong thi ca, đặc biệt qua bài thơ “Mẹ Suốt” của Tố Hữu, nơi mái chèo của Mẹ hóa thành nhịp đập của thời đại, thành âm vang của lòng yêu nước bất khuất. Dáng Mẹ còng lưng giữa sông gió, đôi tay chai sạn vẫn nắm chắc mái chèo — tất cả đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ của dân tộc.

Mẹ Nguyễn Thị Suốt đã ra đi, nhưng dòng sông Nhật Lệ vẫn chảy, mang theo câu chuyện về một người mẹ đã biến cuộc đời bình dị thành huyền thoại. Đó là lời nhắc nhở sâu sắc rằng độc lập, tự do hôm nay không chỉ được đánh đổi bằng máu xương nơi chiến trường, mà còn bằng cả những cuộc đời âm thầm dâng hiến. Xin cúi đầu trước một người mẹ — một tượng đài sống mãi trong lòng đất nước, nơi mà mỗi nhịp sóng vỗ vào bờ như vẫn còn vọng lại tiếng mái chèo năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn