Anh hùng Lao động

MẸ SUỐT – CON ĐÒ CHỞ CẢ CHIẾN TRANH VÀ NIỀM TIN

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, có những con người không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng sự hy sinh và cống hiến của họ lại góp phần làm nên sức mạnh bền bỉ cho cả dân tộc. Một trong những hình ảnh đẹp và xúc động nhất chính là mẹ Nguyễn Thị Suốt – người mẹ đã gắn cuộc đời mình với con đò trên dòng Sông Nhật Lệ.

Hải Phòng30/03/2026Đoàn xã Vĩnh Lại (Đoàn xã Vĩnh Lại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ SUỐT – CON ĐÒ CHỞ CẢ CHIẾN TRANH VÀ NIỀM TIN

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, có những con người không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng sự hy sinh và cống hiến của họ lại góp phần làm nên sức mạnh bền bỉ cho cả dân tộc. Một trong những hình ảnh đẹp và xúc động nhất chính là mẹ Nguyễn Thị Suốt – người mẹ đã gắn cuộc đời mình với con đò trên dòng Sông Nhật Lệ.

Mẹ sinh năm 1906 tại vùng quê nghèo thuộc tỉnh Quảng Bình. Cuộc đời mẹ gắn liền với những tháng ngày vất vả, mưu sinh bằng nghề chèo đò. Tưởng chừng cuộc sống ấy sẽ bình dị trôi qua theo con nước, nhưng chiến tranh đã biến dòng sông quê hương thành tuyến đường sống còn của tiền tuyến.

Sau Sự kiện Vịnh Bắc Bộ năm 1964, không quân Mỹ đánh phá dữ dội miền Bắc. Quảng Bình trở thành tuyến lửa, nơi từng đoàn bộ đội, thương binh, vũ khí phải vượt sông để tiếp tục hành quân vào miền Nam.

Khi ấy, mẹ Suốt đã ngoài 60 tuổi. Ở cái tuổi mà người ta có thể nghỉ ngơi, mẹ lại lựa chọn một con đường đầy hiểm nguy: chèo đò đưa bộ đội qua sông giữa mưa bom bão đạn.

Ngày qua ngày, con đò nhỏ của mẹ vẫn lặng lẽ xuôi ngược.
Ban ngày bom rơi, mẹ vẫn chèo.
Ban đêm trời tối, mẹ vẫn chèo.

Tiếng mái chèo khua nước hòa cùng tiếng máy bay gầm rú, nhưng người mẹ già ấy chưa một lần lùi bước. Mỗi chuyến đò không chỉ chở người, chở hàng… mà còn chở theo niềm tin và hy vọng ra tiền tuyến.

Người lính nào đi qua bến sông ấy cũng nhớ mãi hình ảnh:
một người mẹ tóc bạc, dáng gầy, nhưng ánh mắt kiên cường, đôi tay vẫn chắc mái chèo giữa sóng gió.

Năm 1966, mẹ được mời tham dự Đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua toàn quốc. Đến năm 1967, mẹ vinh dự được phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lao động.

Thế nhưng, chiến tranh không buông tha bất kỳ ai. Ngày 11 tháng 10 năm 1968, trong một trận bom ác liệt tại bến đò quê hương, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh.

Con đò năm ấy vẫn còn…
Dòng sông vẫn chảy…
Nhưng người mẹ chèo đò đã hóa thành ký ức không bao giờ phai.

Câu chuyện về mẹ đã đi vào thơ ca qua những vần thơ của Tố Hữu – như một lời tri ân sâu sắc của cả dân tộc:

“Sợ chi sóng gió tàu bay
Tây kia mình đã thắng, Mỹ này ta chẳng thua…”

🔥 Mẹ Suốt không cầm súng, nhưng đã góp phần làm nên chiến thắng.
🔥 Mái chèo của mẹ không chỉ rẽ nước, mà còn mở đường cho Tổ quốc tiến lên.

💙 Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, hình ảnh mẹ Suốt vẫn nhắc nhở mỗi chúng ta:
Có những con người bình dị, nhưng chính họ đã làm nên những điều vĩ đại cho dân tộc.

🇻🇳 Mẹ Suốt – người mẹ đã chèo con đò nhỏ, nhưng chở cả một thời kỳ lịch sử hào hùng của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn