Bài viết

MẸ SUỐT – NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ GIỮA MƯA BOM

Phú Thọ07/07/2026Sưu tầm (Xã Đại Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ SUỐT – NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ GIỮA MƯA BOM

"Có những con người không cầm súng ra trận, nhưng mỗi chuyến đi của họ đều là một cuộc chiến với bom đạn để giữ vững mạch sống của Tổ quốc."

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, dòng Sông Nhật Lệ ngày đêm oằn mình dưới những trận bom. Đây là tuyến giao thông quan trọng nối liền hậu phương với tiền tuyến, vì vậy máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá nhằm cắt đứt con đường chi viện của quân và dân ta.

Giữa khói lửa ấy, có một người phụ nữ tuổi đã ngoài sáu mươi vẫn ngày ngày chèo chiếc đò nhỏ đưa bộ đội, thương binh, cán bộ và hàng hóa vượt sông. Đó là Nguyễn Thị Suốt, người mà nhân dân cả nước trìu mến gọi là Mẹ Suốt.

Mẹ Suốt sinh năm 1908 trong một gia đình lao động nghèo ở Quảng Bình. Cả cuộc đời mẹ gắn bó với con sông Nhật Lệ. Khi chiến tranh lan đến quê hương, mẹ hiểu rằng nếu những chuyến đò dừng lại, việc chi viện cho chiến trường sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

Thế là từ đó, bất kể ngày hay đêm, mưa hay nắng, mẹ vẫn lặng lẽ chèo đò.

Chiếc đò gỗ nhỏ bé chở đầy những người lính trẻ chuẩn bị lên đường làm nhiệm vụ. Có chuyến là những thương binh cần nhanh chóng đưa về tuyến sau để chữa trị. Có chuyến lại chở lương thực, đạn dược và thuốc men phục vụ chiến trường.

Bom đạn luôn rình rập.

Nhiều lần, khi chiếc đò vừa ra giữa sông, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Bom nổ làm mặt nước tung lên những cột sóng lớn. Mảnh bom rơi xuống xung quanh, nhưng mẹ vẫn bình tĩnh giữ chắc mái chèo, động viên mọi người:

Các con cứ yên tâm, mẹ sẽ đưa các con sang bờ an toàn.

Lời nói giản dị ấy khiến những người lính trẻ thêm vững lòng.

Có lần, một chiến sĩ nhìn mái tóc bạc của mẹ rồi xúc động hỏi:

Mẹ lớn tuổi rồi, sao mẹ không nghỉ ngơi cho khỏe?

Mẹ cười hiền:

Các con còn ra trận được thì mẹ còn chèo đò được. Bao giờ đất nước hòa bình, mẹ mới nghỉ.

Câu trả lời mộc mạc ấy khiến ai cũng nghẹn ngào.

Suốt nhiều năm, mẹ Suốt đã thực hiện hàng nghìn chuyến đò, đưa biết bao cán bộ, chiến sĩ và hàng hóa vượt sông an toàn. Mỗi chuyến đi đều là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng mẹ chưa bao giờ chùn bước.

Năm 1968, trong một trận bom ác liệt, mẹ Suốt anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của mẹ để lại niềm tiếc thương vô hạn đối với quân và dân Quảng Bình.

Sau ngày đất nước thống nhất, hình ảnh Mẹ Suốt trở thành biểu tượng đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến. Nhà thơ Tố Hữu đã viết bài thơ Mẹ Suốt để ca ngợi tấm gương bình dị mà cao đẹp của mẹ.

Ngày nay, bên dòng sông Nhật Lệ hiền hòa, tượng đài Mẹ Suốt vẫn hiên ngang hướng ra dòng nước. Hình ảnh người mẹ với mái chèo trên tay như nhắc nhở các thế hệ hôm nay về lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng và tinh thần bất khuất của con người Việt Nam.

Mẹ không mang quân phục, không cầm vũ khí.

Nhưng mỗi nhịp chèo của mẹ đã góp phần đưa đất nước đến gần hơn với ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn