Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Suốt – Người mẹ chèo đò giữa mưa bom bão đạn

Mẹ Nguyễn Thị Suốt (1908–1968), thường được gọi thân thương là Mẹ Suốt, quê ở xã Bảo Ninh, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, mặc dù đã ngoài 60 tuổi, mẹ vẫn tình nguyện chèo đò đưa bộ đội, thương binh, vũ khí và lương thực vượt sông Nhật Lệ giữa mưa bom, bão đạn. Với hơn một nghìn chuyến đò an toàn, mẹ trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng dũng cảm và được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động, đồng thời là Mẹ Việt Nam Anh hùng.

Thái Nguyên17/07/2026Hoàng Anh Duy (xã Yên Trạch)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu ai từng đến thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình, chắc hẳn đều nhìn thấy bức tượng người phụ nữ đứng hiên ngang bên bờ sông Nhật Lệ.

Đó là tượng Mẹ Suốt – người mẹ đã dành những năm tháng cuối đời để chèo đò giữa mưa bom cứu bộ đội.

Sinh năm 1908 trong một gia đình lao động nghèo, Nguyễn Thị Suốt gắn bó cả cuộc đời với dòng Nhật Lệ.

Ngày thường, mẹ mưu sinh bằng nghề chèo đò đưa khách qua sông.

Cuộc sống tuy vất vả nhưng bình yên.

Rồi chiến tranh lan tới Quảng Bình.

Cầu cống liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá.

Sông Nhật Lệ trở thành tuyến giao thông đặc biệt quan trọng để vận chuyển bộ đội và hàng hóa vào chiến trường miền Nam.

Năm ấy, mẹ đã ngoài sáu mươi tuổi.

Nhiều người khuyên mẹ nên nghỉ ngơi vì tuổi cao, sức yếu.

Nhưng mẹ chỉ cười hiền:

"Tôi còn chèo được thì còn đưa bộ đội qua sông."

Thế là từ sáng sớm đến đêm khuya, con đò nhỏ của mẹ vẫn lặng lẽ xuôi ngược trên dòng Nhật Lệ.

Những chuyến đò không chở khách như trước.

Trên thuyền là các chiến sĩ hành quân vào Nam, những thương binh cần chuyển về tuyến sau, những thùng đạn, bao gạo và thuốc men.

Máy bay Mỹ biết đây là tuyến vận chuyển quan trọng nên thường xuyên ném bom xuống hai bên bờ sông.

Có những ngày, bom rơi liên tiếp.

Nước sông cuộn lên thành những cột nước trắng xóa.

Chiếc thuyền gỗ nhỏ bé chao đảo giữa sóng.

Các chiến sĩ lo lắng bảo mẹ quay lại.

Nhưng mẹ vẫn bình tĩnh cầm chắc mái chèo.

Mẹ nói:

"Bom rơi thì mặc bom rơi. Các con phải sang sông kịp giờ."

Có lần, một quả bom nổ rất gần.

Mảnh bom làm nước tràn vào khoang thuyền.

Chiếc đò nghiêng mạnh.

Các chiến sĩ định nhảy xuống sông.

Mẹ Suốt nhanh chóng lấy chiếc nón tát nước, vừa chèo vừa động viên:

"Ngồi yên! Còn mẹ đây!"

Bằng kinh nghiệm nhiều năm trên sông nước, mẹ đưa con đò cập bến an toàn.

Những người lính trẻ nhìn mái tóc bạc đã ướt đẫm nước và khói bom mà không cầm được nước mắt.

Họ gọi mẹ bằng cái tên thân thương:

"Mẹ Suốt."

Từ đó, cái tên ấy theo mẹ suốt cuộc đời.

Trong nhiều năm liên tục, mẹ thực hiện hơn một nghìn chuyến đò, đưa hàng nghìn lượt bộ đội, thương binh và hàng hóa vượt sông an toàn.

Mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến cuối cùng.

Nhưng mẹ chưa bao giờ từ chối.

Đối với mẹ, chỉ cần còn một người lính cần sang sông thì mẹ vẫn sẽ cầm mái chèo.

Ngày 11 tháng 10 năm 1968, trong một trận ném bom dữ dội của không quân Mỹ, mẹ Suốt anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.

Sự ra đi của mẹ khiến quân và dân Quảng Bình vô cùng tiếc thương.

Tên tuổi của mẹ nhanh chóng lan tỏa khắp cả nước.

Nhà thơ Tố Hữu đã viết bài thơ nổi tiếng "Mẹ Suốt", khắc họa hình ảnh người mẹ tóc bạc, tay chèo con đò giữa bom đạn với những câu thơ đã đi vào lòng nhiều thế hệ.

Sau chiến tranh, Đảng và Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu Anh hùng Lao động và truy tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.

Ngày nay, bên dòng Nhật Lệ vẫn sừng sững tượng đài Mẹ Suốt.

Mỗi người dân Quảng Bình đều xem mẹ là biểu tượng của lòng yêu nước, của đức hy sinh và sự kiên cường của người phụ nữ Việt Nam.

Khách thập phương khi đến đây thường dừng lại trước tượng đài, lặng nhìn dòng sông hiền hòa và tưởng nhớ người mẹ đã dành cả cuộc đời để gìn giữ những chuyến đò của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn