Mẹ Suốt trong những chuyến đò giữa mưa bom.
Mùa hè năm 1965, bầu trời Quảng Bình đỏ rực bởi những trận bom. Từng tốp máy bay gầm rú lao xuống dòng sông Nhật Lệ, quyết cắt đứt tuyến giao thông quan trọng nối hai bờ.
Ở bến đò Bảo Ninh, một người phụ nữ ngoài sáu mươi tuổi vẫn lặng lẽ buộc lại mái chèo. Đó là Mẹ Suốt.
Một chiến sĩ trẻ bước đến, lo lắng nói:
– Mẹ ơi, bom rơi dữ quá! Hay mình chờ yên rồi hãy đi?
Mẹ Suốt nhìn dòng sông, rồi nhìn những người lính đang mang ba lô chờ sang bờ bên kia. Mẹ mỉm cười:
– Các con còn phải làm nhiệm vụ. Chậm một chuyến đò là chậm việc của tiền tuyến. Lên thuyền đi!
Chiếc đò rời bến. Giữa dòng, tiếng máy bay lại gào thét. Những cột nước dựng lên sau từng quả bom. Sóng đánh mạnh khiến con đò chao đảo.
Các chiến sĩ cúi thấp người theo lời Mẹ dặn. Riêng Mẹ Suốt vẫn đứng vững, hai tay ghì chặt mái chèo. Đôi mắt mẹ không rời dòng nước và bầu trời, bình tĩnh tìm hướng đưa con đò vượt qua vùng nguy hiểm.
Bom nổ phía trước, mẹ lập tức đổi hướng. Bom rơi phía sau, mẹ lại chèo nhanh hơn. Mỗi nhịp chèo đều dứt khoát và mạnh mẽ, như thể chính lòng yêu nước đã tiếp thêm sức lực cho người mẹ già.
Ít phút sau, chiếc đò cập bến an toàn.
Những người lính bước lên bờ, xúc động nắm lấy đôi bàn tay đã chai sạn của mẹ. Một chiến sĩ nghẹn ngào:
– Cảm ơn mẹ! Nhờ mẹ mà chúng con kịp lên đường.
Mẹ Suốt chỉ cười hiền:
– Các con đánh giặc giữ nước mới là việc lớn. Mẹ chỉ góp một mái chèo thôi.
Ngày này qua ngày khác, bất chấp mưa bom bão đạn, Mẹ Suốt vẫn lặng lẽ đưa hết chuyến đò này đến chuyến đò khác. Hình ảnh người mẹ tóc bạc chèo con đò nhỏ giữa khói lửa chiến tranh đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu Tổ quốc.
Đến hôm nay, khi dòng sông Nhật Lệ đã yên bình, câu chuyện về những chuyến đò năm xưa vẫn được nhắc lại như một minh chứng rằng lòng quả cảm không chỉ có ở chiến trường, mà còn hiện diện trong những con người bình dị, sẵn sàng cống hiến tất cả vì đất nước.



