Mẹ Suốt Và Chuyến Đò Sóng Gió Trên Sông Nhật Lệ
Chuyện kể về lòng dũng cảm vô bờ bến của Anh hùng Lao động Nguyễn Thị Suốt (Mẹ Suốt). Giữa những năm tháng máy bay Mỹ điên cuồng đánh phá thị xã Đồng Hới (Quảng Bình), người mẹ bước sang tuổi sáu mươi ấy vẫn gan góc, một mình một chèo đưa hàng ngàn chuyến đò chở bộ đội, vũ khí qua sông dưới làn mưa bom bão đạn.
Những năm 1964 - 1965, cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của đế quốc Mỹ ở miền Bắc bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Quảng Bình, với vị trí là cửa ngõ hướng về tiền tuyến miền Nam, trở thành "tọa độ lửa" bị đánh phá ngày đêm. Thị xã Đồng Hới bên dòng sông Nhật Lệ xinh đẹp bấy giờ luôn chìm trong khói bom, đất đá cày xới, nhà cửa tan hoang.
Để giữ vững mạch máu giao thông, bảo đảm cho bộ đội và vũ khí sang sông chi viện cho tiền tuyến, một bến đò đường dây liên lạc đã được thiết lập ngay tại dòng Nhật Lệ. Và người xung phong nhận nhiệm vụ chèo đò lái sang sông không phải là một thanh niên trai tráng, mà là một người phụ nữ đã ở cái tuổi xế chiều: Mẹ Nguyễn Thị Suốt.
Mỗi ngày, bầu trời rách toạc bởi tiếng gầm rú của máy bay phản lực Mỹ, bom từ trường, bom nổ chậm dội xuống mặt sông làm nước bắn cao thành những cột khổng lồ. Thế nhưng, cứ hễ có bộ đội cần qua sông, có đạn dược cần tiếp tế, là người ta lại thấy dáng mẹ Suốt gầy gò, đầu đội nón lá, hai tay rắn rỏi bám chặt lấy mái chèo, điều khiển con thuyền độc mộc lướt phăng phăng trên sóng dữ.
Có những ngày cao điểm, máy bay địch điên cuồng ném bom bắn phá ngay sát mạn thuyền. Sóng đánh dữ dội tưởng chừng như lật úp con đò nhỏ. Các chiến sĩ trẻ xót xa hét lên giữa tiếng nổ: "Mẹ ơi, vào bờ trú ẩn đi, nguy hiểm lắm!".
Nhưng mẹ Suốt chỉ cười, tiếng mẹ hò vang đĩnh đạc át cả tiếng bom:
"Tàu bay hắn gầm trên đầu thì mặc hắn, mẹ không sợ! Các con phải sang sông đánh giặc, mẹ còn thở là còn chèo!"
Cứ thế, một mình một chèo, mẹ Suốt đã gan góc đối mặt với tử thần trong suốt nhiều năm ròng rã. Người ta tính trung bình mỗi năm, mẹ đã đưa hàng ngàn lượt cán bộ, bộ đội và hàng chục tấn vũ khí, lương thực qua sông an toàn. Con đò của mẹ không chỉ là phương tiện giao thông, mà đã trở thành một pháo đài di động, một biểu tượng của hậu phương vững chắc, tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn cho những người lính trẻ trước khi vào chiến trường khốc liệt.
Năm 1968, trong một trận oanh tạc ác liệt của máy bay Mỹ ngay bên bến sông, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh khi tay vẫn còn vương hơi ấm của mái chèo quê hương.
Mẹ ngã xuống, nhưng hình ảnh người mẹ tóc bạc phơ hiên ngang giữa dòng Nhật Lệ đỏ lửa đã trở thành một tượng đài bất tử trong lòng người dân Việt Nam. Khúc tráng ca về Mẹ Suốt – người mẹ của cả một đoàn quân – sẽ còn vang vọng mãi cùng sóng nước miền Trung, thắp sáng tinh thần yêu nước và lòng quả cảm cho các thế hệ mai sau.



