Bài viết

Mẹ Thanh Thị Đậu

Lâm Đồng03/05/2026Bùi Lê Kiều Thi (NVK49SP)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt chiều dài lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, dân tộc Việt Nam đã ghi dấu biết bao tấm gương anh dũng, kiên cường. Đằng sau những chiến công ấy không chỉ có những người chiến sĩ nơi chiến trường mà còn có hình bóng của những người mẹ âm thầm hi sinh nơi hậu phương. Câu hát: “Hết kháng chiến nếu con còn chưa về, mẹ ơi vui lên mẹ có đứa con anh hùng” như một lời nhắc nhở đầy xúc động về sự mất mát lớn lao mà các bà mẹ Việt Nam đã phải gánh chịu. Họ tiễn con ra trận với niềm tin và lòng yêu nước sâu sắc, dù biết có thể không bao giờ được gặp lại. Chính từ những hi sinh thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại ấy mà hình tượng Bà mẹ Việt Nam anh hùng trở thành biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, của đức hi sinh và sức mạnh tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Vì vậy, việc tìm hiểu về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng không chỉ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về lịch sử mà còn bồi dưỡng lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với Tổ quốc. Một trong số đó phải kể đến Mẹ Thanh Thị Đậu, quê ở xã Hậu Quách – Phan Hòa – Bắc Bình – Bình Thuận cũ, nay là xã Bắc Bình, tỉnh Lâm Đồng.

Mẹ Thanh Thị Đậu người dân tộc Chăm, quê thôn Hậu Quách, xã Phan Hòa, huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận cũ, nay là xã Bắc Bình, tỉnh Lâm Đồng. Chồng mất sớm, Mẹ ở vậy nuôi con. Như bao người phụ nữ người Chăm khác, mẹ hiểu rằng chỉ có cách mạng mới đánh đuổi được Mỹ - ngụy, giải phóng quê hương đất nước. Từ đó Mẹ tự nguyện làm cơ sở cho Đội công tác xã Hậu Quách để đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào. Hàng ngày từ ấp chiến lược Hậu Quách ra rẫy, Mẹ nắm tình hình hoạt động của địch báo với Đội công tác và nhận truyền đơn đem về rãi trong ấp. Bọn địch rất tức tối, nhưng không làm gì được Mẹ.

Dẫu chỉ có một người con duy nhất, nhưng mẹ vẫn hướng anh theo con đường cách mạng. Năm 1963, anh Thanh Hậu (con trai của Mẹ) sinh năm 1948, thoát ly tham gia vào Đội công tác vũ trang xã Phan Hòa, được Đội phân công phụ trách phong trào thanh niên. Trong một lần đang tiếp xúc với cơ sở tại ruộng gặt, lính địch bất ngờ tràn đến, anh Thanh Hậu trúng đạn địch trên đường thoát và bị thương. Lính địch tràn đến gọi hàng, nhưng anh Thanh Hậu đã tỏ thái độ khinh bỉ không chấp nhận, nên bị địch bắn tiếp. Anh Thanh Hậu hy sinh oanh liệt vào tháng 10 năm 1968, đến sau giải phóng được Nhà nước công nhận là Liệt sĩ.

Nén nỗi đau mất con, mẹ Đậu tích cực hoạt động cách mạng, góp phần cùng Đội công tác Hậu Quách diệt ác, phá kêm, giành quyền làm chủ.Mẹ Đậu là một trong những bà mẹ Chăm có nhiều thành tích, công lao trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mẹ được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng Ba và phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng ngày 17/12/1994.

Sự hi sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao của những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Đó không chỉ là sự vất vả nơi hậu phương mà còn là nỗi đau mất con – nỗi đau sâu sắc và day dứt nhất của đời người mẹ. Nhiều mẹ đã tiễn con ra chiến trường với niềm tin vào ngày đất nước độc lập, nhưng rồi phải lặng lẽ đón nhận tin con hi sinh. Chính trong hoàn cảnh ấy, câu nói: “Để con đi thì mất con nhưng giữ con lại thì mất nước” đã thể hiện rõ sự lựa chọn đầy đau đớn nhưng vô cùng cao cả của những người mẹ Việt Nam. Họ chấp nhận hi sinh tình mẫu tử riêng để đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết.

Từ sự hi sinh ấy, thế hệ trẻ hôm nay cần phải sống xứng đáng với công lao của các mẹ và của bao thế hệ cha anh đã ngã xuống vì độc lập, tự do của đất nước. Chỉ khi mỗi người trẻ sống có trách nhiệm và nỗ lực đóng góp cho xã hội, chúng ta mới phần nào đáp lại được sự hi sinh to lớn và nỗi đau thầm lặng của những Bà mẹ Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn