MẸ THỨ (1)
Nguyễn Thị Thứ , hay ‘mẹ Thứ’ như người đời hay gọi bà , là một người con xứ Quảng, là một người anh hùng vĩ đại, một người mẹ dũng cảm, và là môt người đàn bà đầy bao dung. Mẹ đã làm được điều mà không phải ai cũng dám làm- hiến dâng cả cuộc đời mình, vì sự nghiệp cách mạng, kháng chiến của tổ quốc . Để rồi thế hệ đi sau, sẽ kể về mẹ, như đang kể về một trang sử đầy đau thương mà thật hào hùng trong lịch sử dân tộc. Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại xóm Rừng, thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn (nay là phường An Thắng, thị xã Điện Bàn) - một vùng quê có truyền thống yêu nước nồng nàn. Cho đến năm mười tám tuổi, bà kết hôn với ông Lê Tự Trị và sinh được mười hai người con, một người con gái đầu lòng và mười một người con trai. Cuộc đời mẹ đã chứng kiến nhiều thăng trầm của đất nước. Đi qua các cuộc xâm lăng của quân Nhật, nạn đói năm Ất Dậu, hai cuộc kháng chiến chống Pháp, Mỹ,… . Khi đó bà mất đi cả chín người con trai, một người con rể , hai cháu gái. Từ năm 1948 đến 1975 các con trai, con rể và cháu ngoại của mẹ lần lượt ra đi, 27 năm mất đi gần hết người thân, đủ để ta thấy được tấm lòng bao dung và cao cả và sự hy sinh to lớn của mẹ cho tổ quốc . Không chỉ vậy, mẹ và gia đình luôn nuôi và giấu bộ đội trong năm căn hầm bí mật tại vườn nhà trước sự truy lùng của địch suốt cuộc kháng chiến. Dẫu khi bọn giặc lùng giết đến tận xóm làng, ngày đêm lùng sục, mẹ vẫn khôn khéo giấu kín được quân ta bằng cách chăn thả đàn bò trong vườn, che đi miệng hầm. Đêm đến, mẹ Thứ để ngọn đèn sáng trên bàn thờ làm ám hiệu an toàn cho cán bộ, du kích đi về hoạt động, có đêm bà còn thức canh để các cán bộ họp dưới hầm. Gia đình mẹ cứ thế mà ăn ở, sản xuất lương thực, nuôi , giấu cán bộ, bộ đội. Hàng trăm cán bộ, bộ đội, du kích được gia đình mẹ Thứ chở che, chăm sóc trong nhũng năm tháng kháng chiến ác liệt . Dù trong hoàn cảnh đói nghèo từng bữa nhưng khi tổ quốc gọi tên, mẹ vẫn động viên, tiễn các con ra chiến trường. Dẫu có khó khăn thế nào, gần như cả đời mẹ vẫn luôn sống tại nơi chôn nhau cắt rốn, ngày đêm cống hiến cho công cuộc vệ quốc. Năm 80 tuổi, mẹ Thứ mù đôi mắt và sống với con gái cả ở quâ nhà, rồi sau đó chuyển ra Đà Nẵng (cũ) sống cùng con út đến cuối đời, đại thọ 106 tuổi và mất vào ngày 10/12/2010 . Đến cuối cùng, bà đã chứng kiến được hòa bình, sống trong nền hòa bình tại quê hương, chứng kiến đất nước ngày một đổi thay và phát triển. Bà đã được nhà nước vinh danh là Mẹ Việt Nam anh hùng, được tạc tượng, lấy tên bà đặt tên cho các con đường, … .Tấm gương của mẹ Nguyễn Thị Thứ mãi mãi là ngọn lửa soi đường cho bao thế hệ hôm nay và mai sau. Cuộc đời mẹ - với những mất mát không gì bù đắp nổi , với tình thương rộng lớn dành cho gia đình, cho quê hương và cho Tổ quốc - đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và đức hy sinh vô bờ bến. Hơn cả sự tri ân, câu chuyện của mẹ nhắc nhở mỗi chúng ta về trách nhiệm gìn giữ hòa bình, biết trân trọng giá trị của sự hy sinh và sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống. Mẹ Thứ không chỉ là người mẹ của riêng những đứa con ruột thịt, mà còn là người mẹ của cả dân tộc ,để mỗi người Việt Nam nhìn vào mà sống tử tế hơn, nhân ái hơn, và biết yêu quê hương hơn, bắt đầu từ những điều nhỏ bé hằng ngày.


