MẸ THỨ – BIỂU TƯỢNG VĨNH HẰNG CỦA NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG
Suốt hơn ba mươi năm ròng rã, trong khu vườn nhỏ nơi làng quê Thanh Quýt, có một người mẹ lặng lẽ đào từng tấc đất, dựng nên những căn hầm bí mật để che chở, nuôi giấu cán bộ cách mạng hoạt động ngay trong lòng địch. Bao đêm dài thao thức, Mẹ thức cùng ánh đèn dầu leo lét, canh chừng từng cuộc họp quan trọng diễn ra dưới lòng đất, nơi sinh mệnh của biết bao con người và cả vận mệnh cách mạng được gửi gắm. “Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ…
Các anh không về… mình Mẹ lặng im…"
Những ngày này, giai điệu bài hát Người mẹ của tôi vang lên da diết, như đánh thức trong lòng mỗi người niềm xúc động thiêng liêng khi nhớ về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Trong số đó, Mẹ Nguyễn Thị Thứ – Mẹ Thứ – đã trở thành biểu tượng vĩnh hằng cho sức chịu đựng, sự hy sinh và lòng yêu nước vô bờ bến của người mẹ Việt Nam. Mẹ Thứ, tên đầy đủ là Nguyễn Thị Thứ (sinh năm 1904, theo giấy căn cước cũ là 1902), quê tại xóm Rừng, thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Mẹ có 12 người con (11 trai, 1 gái), thì 9 người con trai đã anh dũng hy sinh. Người con gái duy nhất – bà Lê Thị Trị – là thương binh, cũng được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng khi có chồng và hai con gái là liệt sĩ. Như vậy, gia đình Mẹ Thứ có đến 12 liệt sĩ – một con số đau xót đến nghẹn lòng.Tuổi thanh xuân của Mẹ gắn liền với những cuộc tiễn đưa. Chồng đi, rồi con đi, hết người này đến người khác bước vào chiến trường khốc liệt. Ở lại hậu phương, Mẹ tần tảo nuôi con, nuôi cháu, gánh vác tất cả bằng đôi vai gầy và một trái tim kiên cường. Suốt ba mươi năm, Mẹ cùng các con đào năm căn hầm bí mật trong khu vườn rộng, khéo léo ngụy trang bằng cây cỏ, đàn bò, để che mắt quân thù. Ngọn đèn trên bàn thờ tổ tiên luôn được thắp sáng – vừa là ánh sáng tâm linh, vừa là ám hiệu an toàn cho cán bộ, du kích đi về hoạt động. Khi yên ắng, Mẹ hé cửa hầm cho mọi người dễ thở. Khi có động, Mẹ lại giả vờ trông coi bò, tỉ mỉ chỉnh sửa, ngụy trang từng miệng hầm. Hàng trăm cán bộ, chiến sĩ đã được Mẹ chở che, nuôi dưỡng bằng cả tấm lòng của một người mẹ hiền. Một cựu chiến binh từng xúc động kể lại: “Mẹ hiền từ, thương bộ đội như con ruột. Mỗi lần ghé thăm, Mẹ đều dặn dò từng li từng tí: ‘Sự nghiệp cách mạng còn dài, tụi bây phải cẩn thận’. Hiếm có người mẹ nào trong lịch sử phải gánh chịu nhiều mất mát như Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Người ta nói nước mắt giúp vơi đi nỗi đau, nhưng với Mẹ, có lẽ nước mắt đã cạn khô từ những lần tiễn biệt đầu tiên. Mười bốn lần tiễn người đi, mười hai lần khóc thầm lặng lẽ. Bao lần tiễn chồng, đưa con lên đường là bấy nhiêu lần đối diện với sự chia ly vĩnh viễn. Biết là chiến tranh khốc liệt, biết là “ngày đi không hẹn ngày về”, nhưng Mẹ vẫn nuốt nỗi đau vào lòng, lặng lẽ tiễn con ra trận. Điều gì đã giúp Mẹ đứng vững trước nỗi đau tưởng chừng không thể chịu đựng ấy? Câu trả lời chỉ có thể là tình yêu đất nước, là khát vọng độc lập, tự do cho dân tộc, là đức hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của người mẹ Việt Nam. Mẹ không chỉ sinh ra những người con anh hùng, mà chính Mẹ cũng là một anh hùng – anh hùng của lòng nhân ái, của sự kiên trung và bất khuất. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh Mẹ Thứ vẫn sống mãi trong lòng dân tộc như một biểu tượng bất diệt. Mẹ là hiện thân của sức mạnh tinh thần Việt Nam, là cội nguồn của lòng yêu nước, để mỗi thế hệ hôm nay và mai sau cúi đầu tưởng nhớ, biết ơn và trân trọng hòa bình mà mình đang



