Mẹ Thứ - Người mẹ của triệu người con Việt
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (thường được gọi thân mật là Mẹ Thứ) là biểu tượng cao cả nhất cho sự hy sinh thầm lặng và vĩ đại của người phụ nữ Việt Nam trong lịch sử đấu tranh bảo vệ tổ quốc.
Đất nước Việt Nam cong cong hình chữ S, đi dọc chiều dài lịch sử là những cuộc trường chinh giữ nước đầy gian khổ. Trong những trang sử vàng chói lọi ấy, không chỉ có những người lính cầm súng nơi chiến trường, mà còn có bóng dáng của những người mẹ nơi hậu phương - những người đã gánh trên vai nỗi đau tột cùng để dệt nên gấm vóc non sông. Và khi nhắc đến sự hy sinh cao cả ấy, chúng ta không thể không nghiêng mình kính cẩn trước hương hồn Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ - người mẹ vĩ đại của triệu người con Việt.
Mẹ Thứ không phải là một vị tướng cầm quân, cũng chẳng phải là một nhà lãnh đạo chính trị, Mẹ chỉ là một người phụ nữ nông dân bình dị, chân chất. Thế nhưng, cuộc đời Mẹ lại là một bản hùng ca bi tráng nhất về lòng yêu nước. Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mất con? Vậy mà trái tim người mẹ ấy đã phải chịu đựng vết thương ấy không chỉ một lần, mà là chín lần. Chín người con trai, một người con rể và hai cô cháu ngoại lần lượt ra đi mãi mãi.
Hình ảnh Mẹ ngồi lặng lẽ bên mâm cơm với chín chiếc bát, chín đôi đũa để trống là hình ảnh ám ảnh và xúc động nhất về sự mất mát của chiến tranh. Mỗi tờ giấy báo tử gửi về là một lần ruột gan Mẹ quặn thắt, nước mắt chảy ngược vào trong. Nhưng nén lại nỗi đau riêng, Mẹ vẫn động viên những người con còn lại lên đường. Đó không chỉ là sự hy sinh, đó là sự hiến dâng trọn vẹn. Mẹ đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Nhưng Mẹ Thứ không chỉ biết hy sinh thầm lặng. Đằng sau dáng vẻ gầy gò, lam lũ ấy là một tinh thần thép, một ý chí cách mạng kiên trung. Ngay trong vườn nhà Mẹ, dưới những luống rau, gốc cây là 5 căn hầm bí mật nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ. Bất chấp sự rình rập, kìm kẹp của kẻ thù, Mẹ vẫn âm thầm canh gác, tiếp tế từng nắm cơm, ca nước cho bộ đội. Đối với Mẹ, mất con là nỗi đau xé lòng, nhưng mất nước là nỗi nhục ngàn đời không thể rửa. Chính tư tưởng ấy đã biến đau thương thành hành động, biến tình mẫu tử thành tình yêu đất nước mênh mông.
Ngày nay, khi đứng trước Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Đà Nẵng ( tỉnh Quảng Nam cũ) – công trình lấy nguyên mẫu từ Mẹ Thứ – chúng ta thấy dáng hình Mẹ dang rộng đôi tay như đang ôm trọn các con, ôm trọn cả non sông vào lòng. Vết thời gian in hằn trên khuôn mặt Mẹ, đôi mắt trũng sâu nhìn vào lịch sử như nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của hòa bình. Mẹ đã hóa thân vào đất đai, sông núi, trở thành biểu tượng bất tử của dân tộc Việt Nam anh hùng.
Công ơn của Mẹ Nguyễn Thị Thứ nói riêng và các Mẹ Việt Nam Anh hùng nói chung là vô hạn, không bút mực nào tả xiết. Sự hy sinh của Mẹ dạy cho chúng ta bài học về lòng can đảm, về sự vị tha và trách nhiệm của mỗi công dân đối với Tổ quốc. Mẹ đã đi xa, về với thế giới người hiền, gặp lại những đứa con yêu dấu sau bao năm xa cách, nhưng di sản tinh thần Mẹ để lại vẫn mãi trường tồn.
Thế hệ trẻ chúng con xin cúi đầu tri ân trước vong linh Mẹ. Chúng con nguyện sống, học tập và cống hiến xứng đáng với dòng máu Lạc Hồng, xứng đáng với những giọt nước mắt và sự hy sinh trời biển mà Mẹ đã dành cho đất nước này. Mẹ Nguyễn Thị Thứ - Người mẹ của muôn đời, Tượng đài vĩ đại trong lòng dân tộc Việt Nam.



