MẸ THỨ - TƯỢNG ĐÀI VĨNH CỬU CỦA LÒNG YÊU NƯỚC..
MẸ THỨ - TƯỢNG ĐÀI VĨNH CỬU CỦA LÒNG YÊU NƯỚC
Khép lại trang sử về cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ, lòng ta vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động. Mẹ không chỉ là nhân chứng của một thời kỳ lịch sử gian khổ mà còn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn bao thế hệ người Việt. Mẹ đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của mẹ sẽ mãi mãi sáng ngời như những vì sao trên bầu trời, soi sáng con đường đi tới tương lai của dân tộc Việt Nam.
MẸ THỨ - TƯỢNG ĐÀI VĨNH CỬU CỦA LÒNG YÊU NƯỚC
Trong dòng chảy nghìn năm của lịch sử dân tộc, hình ảnh người phụ nữ Việt Nam luôn hiện lên với vẻ đẹp của sự tảo tần, nhẫn nhịn và hy sinh. Nhưng có lẽ, đỉnh cao của sự hy sinh ấy chính là những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – những người đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số hàng vạn người mẹ vĩ đại ấy, Mẹ Nguyễn Thị Thứ (quê tại Điện Bàn, Quảng Nam) đã trở thành một "nhân chứng lịch sử" bằng xương bằng thịt, một biểu tượng bất diệt cho nỗi đau và sự quật cường của dân tộc Việt Nam.
Mẹ Thứ sinh năm 1904, lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan. Cũng như bao người phụ nữ nông thôn khác, cuộc đời mẹ gắn liền với luỹ tre làng, với con đê và mảnh ruộng. Thế nhưng, lịch sử đã chọn mẹ để gánh vác một nỗi đau mà không từ ngữ nào có thể diễn tả xiết. Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, mẹ đã lần lượt tiễn đưa chồng, chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại ra chiến trường. Để rồi, sau mỗi lần tiễn đưa là một lần mẹ nhận về một tờ giấy báo tử. Chín người con trai của mẹ ra đi, và không một ai trở về.
Viết về mẹ Thứ, người ta không thể không nhắc đến hình ảnh mâm cơm với chín đôi đũa, chín chiếc bát trống không. Đó không chỉ là một thói quen, mà là một đức tin sắt đá của người mẹ miền Trung. Mẹ tin rằng các con mình chỉ đi xa đâu đó rồi sẽ về, mẹ vẫn đợi, vẫn chờ qua từng bữa cơm, từng mùa trăng. Hình ảnh mẹ ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cuối con đường, nơi những người con của mẹ đã ra đi, đã trở thành một nỗi ám ảnh khôn nguôi đối với bất cứ ai chứng kiến. Nỗi đau của mẹ không ồn ào, không bi luỵ, nó lặn sâu vào trong tim, biến thành sức mạnh để mẹ tiếp tục sống và tiếp tục cống hiến cho cách mạng.
Mẹ không chỉ hy sinh người thân, mà chính mẹ cũng là một chiến sĩ. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, ngôi vườn của mẹ tại xã Điện Thắng chính là nơi che giấu cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Dưới bóng tre xanh, mẹ đã đào chín hầm bí mật để nuôi giấu bộ đội. Đã bao lần quân thù ập đến, tra khảo, đe dọa, nhưng mẹ vẫn giữ vững khí tiết, bảo vệ an toàn cho những "người con" của Đảng như bảo vệ chính khúc ruột của mình. Với mẹ, mỗi anh bộ đội đều là con, đều là hy vọng của ngày mai chiến thắng.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, niềm vui chung của dân tộc hòa lẫn trong những giọt nước mắt thầm lặng của mẹ. Mẹ mừng cho đất nước thái bình, nhưng lòng mẹ vẫn đau đáu vì những người con không thể thấy được ngày hôm nay. Mẹ qua đời vào năm 2010 ở tuổi 106, để lại một di sản tinh thần vô giá. Cuộc đời mẹ là một cuốn biên niên sử đau thương nhưng oai hùng, minh chứng cho một chân lý: để có được màu xanh của hòa bình, đã có biết bao nhiêu máu và nước mắt của những người mẹ đã thấm xuống mảnh đất này.
Ngày nay, khi đến với tỉnh Quảng Nam, chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng Tượng đài Bà mẹ Việt Nam Anh hùng được lấy nguyên mẫu từ hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ. Tượng đài sừng sững giữa đất trời như một lời nhắc nhở thế hệ mai sau về cái giá của độc lập. Thế nhưng, tượng đài lớn nhất, bền vững nhất chính là hình ảnh mẹ trong lòng nhân dân. Mẹ là hiện thân của đất mẹ Việt Nam: bao dung, nhẫn nại và vô cùng mạnh mẽ.
Thế hệ trẻ chúng ta hôm nay, được sống trong hòa bình, tự do, thật khó để hình dung hết những gian khổ mà các mẹ đã trải qua. Nhưng nhìn vào cuộc đời của mẹ Thứ, chúng ta hiểu rằng mình đang mang trên vai một trách nhiệm lớn lao. Đó là trách nhiệm phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Chúng ta không chỉ cần tri ân bằng những vòng hoa, những lời ca tụng, mà phải bằng những hành động thiết thực để xây dựng đất nước giàu đẹp hơn.



