MẸ TRONG KÝ ỨC THỜI HOA LỬA
Trên mảnh đất thôn Phú Khánh, xã Hòa Tân Tây – nơi những hàng tre vẫn nghiêng mình theo gió, có một người mẹ lặng lẽ sống trọn đời trong ký ức và niềm tự hào xen lẫn nỗi đau. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Huệ. Sinh năm 1927, mẹ đã đi gần trọn một thế kỷ cùng bao thăng trầm của quê hương, đất nước, mang trong tim trái tim kiên trung của người phụ nữ Việt Nam giữa những năm tháng lửa đạn khốc liệt.
Những năm đất nước còn chìm trong bom rơi, đạn nổ, biết bao người mẹ, người chị đã nén nước mắt tiễn con ra trận, gửi trọn niềm tin vào ngày mai hòa bình. Trong số ấy có Phùng Thị Tuyết Siêm – cô con gái vừa tròn đôi mươi, mang theo bao ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ. Với đôi mắt sáng và trái tim nồng nàn yêu nước, chị đã chọn con đường cách mạng, dù biết đó là con đường đầy gian khổ và hiểm nguy. Chị trở thành y tá của Bệnh xá Hội Tây, ngày đêm chăm sóc thương bệnh binh giữa làn mưa bom đạn, hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Mẹ Huệ vẫn nhớ như in buổi chia tay năm ấy. Chị nắm chặt tay mẹ, khẽ nói:
“Má ơi, nước mình còn giặc, con phải đi. Khi nào hòa bình, con sẽ về với má.”
Lời hẹn ấy theo mẹ suốt hơn nửa thế kỷ. Mỗi lần nhớ lại, đôi mắt mẹ lại nhòe đi. Bởi ngày hòa bình đến, con gái mẹ đã không kịp trở về. Năm 1974, trong một trận càn ác liệt, khi đang chăm sóc thương binh giữa rừng sâu, chị Tuyết Siêm đã anh dũng hy sinh. Tin báo tử đến, mẹ Huệ lặng người. Đôi bàn tay run run siết chặt tờ giấy, trái tim như nghẹn lại. Không còn nước mắt, chỉ còn niềm tự hào âm ỉ: con mình đã sống trọn đời cho Tổ quốc.
Thời gian trôi qua, đất nước đổi thay, nhưng nỗi nhớ con trong lòng mẹ chưa bao giờ nguôi. Trên bàn thờ nhỏ, bên cạnh di ảnh liệt sĩ Tuyết Siêm là những phần thưởng cao quý mà Nhà nước trao tặng: Huân chương Kháng chiến hạng Ba, Huân chương Độc lập hạng Ba, Kỷ niệm chương Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt, tù đày. Năm 1994, mẹ được phong tặng danh hiệu thiêng liêng Mẹ Việt Nam Anh hùng.


