MẸ ÚT TÍCH VÀ TRẬN ĐÁNH Ở ĐỒN CHÀ BỒ
Câu chuyện khắc họa hình ảnh kiên cường, dũng cảm và tinh thần đánh giặc không lùi bước của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Thị Út (Út Tịch). Dù bận rộn với đàn con nheo nhóc giữa thời chiến, chị vẫn mưu trí cùng đồng đội bám đất, bám làng, lập nên những chiến công hiển hách tại vùng quê Cầu Kè, Trà Vinh.
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, xã Tam Ngãi (huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh) là một trong những vùng địa bàn trọng điểm bị địch bắn phá và càn quét liên tục. Giữa vùng đất lửa ấy, cái tên Út Tịch (Nguyễn Thị Út) đã trở thành nguồn cảm hứng truyền sức mạnh cho quân dân địa phương.
Năm 1965, đồn Chà Bồ – một bốt gác sừng sỏ của địch nằm ở vị trí chiến lược – liên tục hãm hại, cướp phá lúa gạo và bắt bớ nhân dân trong vùng. Đội du kích xã Tam Ngãi nhiều lần lên phương án nhổ bốt nhưng gặp khó khăn do lực lượng địch đông và hỏa lực mạnh. Chị Út Tịch, khi đó dù vừa sinh đứa con thứ sáu chưa được bao lâu, vẫn chủ động xin tham gia trận đánh.
Để chuẩn bị cho đợt công kích, chị Út Tịch cùng bà Năm Chép đã khéo léo cải trang thành những người đi bán rau quả, mò cua bắt ốc ven sông để áp sát khu vực đồn bốt. Bằng sự bình tĩnh và đôi mắt quan sát tinh tường, chị ghi nhớ từng vị trí gài mìn, lịch thay gác và thói quen sinh hoạt của lính đồn.
Sáng ngày tổ chức phục kích, khi toán lính bảo an nghênh ngang ra khỏi đồn để đi càn, chị Út Tịch cùng tổ nữ du kích bí mật nấp dưới các mương nước và bãi dừa nước ven đường. Chờ đúng thời cơ tên chỉ huy tiến vào tầm bắn, chị Út hô lớn phát lệnh và trực tiếp nổ súng tiêu diệt tên dẫn đầu.
Bị bất ngờ, quân địch hoảng loạn tháo chạy. Một tên lính ôm súng trung liên né vào nấp sau bờ đất xả đạn dữ dội hòng mở đường thoát. Nhận thấy nguy cơ đồng đội bị ghìm chân, chị Út Tịch không ngần ngại nhô người lên khỏi mương nước, mưu trí bò men theo lùm cây áp sát phía sau lưng tên địch, ném trọn quả lựu đạn dập tắt hoàn toàn hỏa lực của chúng.
Trận đánh kết thúc thắng lợi, đội du kích thu toàn bộ súng đạn và đẩy lùi hoàn toàn đợt càn. Khi đồng đội lo lắng hỏi thăm sức khỏe của người mẹ vừa mới sinh con, chị Út Tịch vừa lau vệt khói súng trên mặt vừa tươi cười rạng rỡ: "Nó đánh mình thì mình đánh lại. Giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh, còn cái lai quần cũng đánh!"
Khí tiết kiên quật, lòng yêu nước nồng nàn cùng câu nói bất tử của Mẹ Út Tịch đã trở thành biểu tượng rạng rỡ của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa hào hùng.



