Mẹ và chiếc khăn rằn nhuốm bụi chiến tranh
Bài viết tôn vinh hình ảnh chiếc khăn rằn – kỷ vật bất ly thân của người phụ nữ đất thép Long An, nơi mỗi sợi chỉ, mỗi ô vuông đều thấm đẫm mồ hôi, bụi đường chiến tranh và cả lòng tận trung vô hạn của mẹ trong hành trình bám trụ, giao liên và bảo vệ mạch máu cách mạng giữa thời hoa lửa.
Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", hình ảnh người mẹ vùng ven Đức Hòa hay Đức Huệ luôn gắn liền với chiếc khăn rằn vắt vẻo trên vai – một biểu tượng bình dị mà kiên trung đi qua suốt những năm tháng "Thời hoa lửa" khốc liệt. Chiếc khăn rằn của mẹ không chỉ là vật dụng để che nắng, ngăn bụi hay lau đi những giọt mồ hôi mặn đắng trên đồng khóm, mà nó đã trở thành một "nhân chứng" thầm lặng, nhuốm đầy bụi chiến tranh và cả mùi khói súng của những trận càn điên cuồng từ đồn giặc trút xuống rừng tràm. Qua bao mùa mưa nắng, màu đen trắng của chiếc khăn đã phai nhạt dần theo thời gian, nhưng những sợi chỉ đan xen vào nhau thì ngày càng bền chặt, giống như ý chí của mẹ chưa bao giờ lay chuyển trước họng súng kẻ thù.
Trong những đêm trắng bám trụ địa đạo Đức Huệ, chiếc khăn rằn trên cổ mẹ đóng vai trò là một "ngôn ngữ không lời" của sự hiệp đồng chiến đấu. Mẹ dùng khăn để làm ám hiệu cho các chiến sĩ đặc công như anh Võ Văn Chương hay những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa hành quân qua rạch. Khi khăn vắt bên trái là an toàn, khi khăn quàng kín cổ là có động, mẹ đã dùng chính vật dụng thân thuộc nhất để bảo vệ lời thề "Độc lập hay là chết" ngay sát đồn giặc. Khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần đã thấm vào từng thớ vải, biến chiếc khăn rằn đơn sơ thành một lá bùa hộ mệnh tâm linh, tiếp thêm bản lĩnh cho người dân đất thép giữa lằn ranh sinh tử.
Cảm xúc của mẹ mỗi khi chạm tay vào chiếc khăn nhuốm bụi đường là sự giao thoa giữa nỗi đau và niềm tự hào vô hạn. Có những lần, chiếc khăn ấy được dùng để băng bó vết thương cho người lính trẻ vừa từ trận địa trở về, có khi lại dùng để lau đi những giọt nước mắt thầm lặng khi mẹ hay tin một người con đã vĩnh viễn nằm lại nơi biên thùy. Tình yêu quê hương Long An của mẹ được dệt vào từng ô vuông đen trắng, bền bỉ và sắt son. Chiếc khăn rằn bám đầy bụi phèn, khét lẹt mùi bom đạn ấy chính là hiện thân của sự dấn thân, minh chứng cho một thế hệ phụ nữ không ngại gian khổ, sẵn sàng lấy thân mình làm gạch nối giữa hậu phương và tiền tuyến để giữ vững dòng Vàm Cỏ xanh trong.
Hậu chiến, khi những con đường đất đỏ Đức Hòa đã được trải nhựa phẳng phiu và khói lửa đã lùi vào quá khứ, mẹ vẫn giữ chiếc khăn rằn ấy như một kỷ vật thiêng liêng nhất của cuộc đời. Dù giờ đây mẹ đã có những chiếc khăn mới đẹp hơn, nhưng mẹ vẫn nâng niu tấm khăn cũ nhuốm bụi chiến tranh, bởi trong đó còn vương vất hơi ấm của đồng đội, tiếng cười của các con và cả một thời thanh xuân rực rỡ dưới bóng cờ giải phóng. Chiếc khăn ấy chính là một phần di sản tinh thần của vùng đất thép, nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình được đổi bằng những tháng ngày bụi bặm, gian nan nhưng đầy khí phách của cha ông. Mỗi khi nhìn thấy chiếc khăn rằn trên đôi vai gầy của mẹ, ta lại thấy hiện lên dáng đứng của cả một dân tộc bất khuất, luôn biết gìn giữ cội nguồn để vươn mình rạng rỡ trong tương lai.



