Mẹ và những năm tháng không có tin tức
Có những năm chiến tranh kéo dài, mẹ không nhận được bất kỳ tin tức nào về con. Không thư từ, không người báo tin, chỉ có sự chờ đợi kéo dài vô tận.
Mỗi lần có người lạ đi qua làng, mẹ lại chạy ra hỏi thăm. Hy vọng nhỏ nhoi ấy cứ lặp đi lặp lại, cho đến khi trở thành thói quen. Nhưng rồi câu trả lời luôn giống nhau: “chưa có tin”.
Thời gian trôi qua, hy vọng dần chuyển thành im lặng. Nhưng mẹ chưa từng thôi chờ. Vì với mẹ, chỉ cần chưa có tin chính thức, con vẫn còn một cơ hội trở về.
Sự chờ đợi ấy không ồn ào, nhưng kéo dài suốt cả cuộc đời.



