Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ và những ngọn đèn khuya

Đà Nẵng11/05/2026DD10A (Trường Đại học Kỹ thuật Y - Dược Đà Nẵng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ và những ngọn đèn khuya

Ở một vùng quê nhỏ thuộc Quảng Nam, có một người mẹ cả đời gắn với ruộng đồng, bếp lửa và những lần tiễn con đi mà không hẹn ngày về. Người ta gọi mẹ bằng cái tên giản dị nhưng đầy kính trọng: Mẹ Thứ.

Những năm chiến tranh, căn nhà tranh của mẹ thường sáng đèn rất khuya. Không phải vì mẹ thức dệt vải hay vá áo, mà vì mẹ chờ tin con. Mỗi tiếng gõ cửa giữa đêm đều khiến tim mẹ thắt lại. Có khi là một người đồng đội ghé qua xin bát nước, có khi là lá thư được chuyển vội từ chiến trường xa.

Mẹ có nhiều con trai. Những người con ấy lần lượt khoác ba lô ra đi, để lại sau lưng lời hứa rất nhẹ:
“Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, ngày thắng lợi con về.”

Mẹ gật đầu, tay vẫn lặng lẽ vuốt lại cổ áo cho con như thể chỉ tiễn con đi một chuyến xa ngắn ngày.

Nhưng chiến tranh không giữ lời hứa thay con người.

Tin báo tử đến căn nhà nhỏ nhiều đến mức người đưa thư không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ. Tờ giấy nào cũng ngắn ngủi, lạnh lùng, chỉ vài dòng thông báo hy sinh vì Tổ quốc.

Người làng kể rằng sau mỗi lần nhận tin dữ, mẹ không khóc thành tiếng. Mẹ chỉ lặng lẽ ngồi thật lâu bên bậu cửa, mắt nhìn ra con đường làng hun hút. Có lẽ mẹ vẫn hy vọng biết đâu một ngày nào đó, có bóng áo bạc màu hiện ra ở cuối đường, gọi một tiếng: “Mẹ ơi!”

Nhưng con đường ấy mãi chỉ có gió.

Rồi đến một ngày, người con út cũng lên đường. Mẹ chuẩn bị cho con một gói cơm nắm, thêm ít muối mè và dặn:

“Đi mạnh giỏi nghe con. Nhà mình đã đi nhiều rồi, thêm một người cũng là vì nước.”

Cậu con trai ôm lấy mẹ, thật chặt. Đó là cái ôm cuối cùng.

Năm tháng trôi qua, mái tóc mẹ bạc trắng. Những ngọn đèn dầu trong nhà vẫn sáng khuya như thói quen chưa từng bỏ. Không còn để chờ thư, cũng chẳng còn để chờ người trở về. Có lẽ mẹ thắp đèn để giữ lại chút hơi ấm cho những đứa con đã hóa thành ký ức.

Khi đất nước hòa bình, người ta đến thăm mẹ nhiều hơn. Họ gọi mẹ là biểu tượng của sự hy sinh, là hình ảnh thiêng liêng của người mẹ Việt Nam.

Nhưng với mẹ, mẹ chỉ là một người phụ nữ bình thường đã gửi những điều quý giá nhất của đời mình cho đất nước.

Có người hỏi mẹ có tiếc không.

Mẹ nhìn lên bàn thờ đầy di ảnh, giọng chậm rãi:

“Đau thì đau lắm chứ. Nhưng nếu được chọn lại, các con tôi chắc vẫn sẽ đi.”

Câu nói ấy giản dị như hơi thở, nhưng mang sức nặng của cả một thời đại.

Bây giờ, mỗi lần nhắc đến mẹ Nguyễn Thị Thứ, người ta không chỉ nhớ đến những mất mát không gì bù đắp được, mà còn nhớ về sức mạnh phi thường của một người mẹ Việt Nam trong thời hoa lửa — nơi tình mẫu tử hòa cùng tình yêu nước, lặng lẽ mà bất diệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ và những ngọn đèn khuya | Câu chuyện thời hoa lửa