MẸ VẪN BÊN CON - VIẾT VỀ MẸ VNAH LƯU THỊ TÁM
Trong chiến tranh, người vợ, người Mẹ là những người đã nếm trải đủ mọi tủi đau và mất mát, nhất là nỗi đau mất chồng, mất con. Lịch sử có rất nhiều bài thơ, bài ca bất tử ca ngợi về những người mẹ anh hùng đã sinh ra những người con anh hùng, hy sinh cả cuộc đời mình hoặc một phần xương máu đem lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Đến thăm gia đình bác Nguyễn Văn Phục sinh năm 1928 là con trai thứ năm của Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Sở sinh năm 1906, ấp Thanh Trung, xã Hưng Khánh Trung B. Mẹ từ trần vào ngày 13 tháng 9 năm 1987. Mặc dù tuổi cao nhưng Bác Năm vẫn vui vẻ kể về Mẹ.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, đông anh em tại ấp Thanh Trung, xã Hưng Khánh Trung, huyện Mỏ Cày (nay là xã Hưng Khánh Trung B, huyện Chợ Lách), lớn lên Mẹ lập gia đình cùng ông Nguyễn Văn Đô sinh năm 1901 ở cùng ấp. Mẹ có 8 người con (6 trai, 2 gái). Gia đình Mẹ nghèo vì con đông nhưng trước cảnh chiến tranh Mẹ cùng chồng sớm giác ngộ cách mạng, mỗi người một việc. Chồng Mẹ tham gia vào hội Nông dân Cứu quốc, Mẹ tham gia vào Hội Phụ nữ Cứu quốc và Hội mẹ nuôi quân của ấp Thanh Trung. Khi các con của Mẹ trưởng thành, đều tham gia hoạt động cách mạng.
Bác Nguyễn Văn Hổ, sinh năm 1942 tham gia bộ đội năm 1970 đơn vị pháo 75 ly tỉnh đội Bến Tre, trong khi tham gia đánh trận bác bị thương 4/4, năm 1972 chuyển về đơn vị địa phương quân Mỏ Cày Bắc đến năm 1977 phục viên về sinh hoạt chi bộ tại ấp Thanh Trung đến năm 2005 bệnh chết.
Bác Nguyễn Văn Cừ, sinh 1949 nhập ngũ ngày 17 tháng 7 năm 1968 ở đơn vị địa phương quân Mỏ Cày Bắc, trong lần đi công tác qua lộ bị lính Sư đoàn 7 phát hiện bắn hy sinh vào ngày 28 tháng 12 (AL) năm 1970, khi vừa tròn 21 tuổi, cấp bậc Trung sĩ, chức vụ Tiểu đội phó.
Bác Nguyễn Văn Hớn sinh năm 1938, tình nguyện tham gia vào du kích xã Hưng Khánh Trung, là y tá cứu thương đến ngày 28 tháng 02 năm 1966 trong lúc nuôi dưỡng thương bệnh binh tại ấp Thanh Trung thì bị bọn địch đánh càn phát hiện bắn hy sinh, để lại 3 người con thơ dại, hai gái, một trai cho người vợ nuôi dưỡng.
Đặc biệt, Mẹ còn có hai cháu nội là: Nguyễn Văn Hơn sinh năm 1950 bộ đội Tiểu đoàn 520 tỉnh Bến Tre, hy sinh ngày 12 tháng 12 năm 1968; Nguyễn Hữu Trợ sinh năm 1953 y tá quân y Mỏ Cày Bắc hy sinh ngày 20 tháng 12 năm 1974.
Những người con trai còn của Mẹ như: Bác Nguyễn Văn Điện (bí danh Kế Nghiệp) năm 1927, tham gia cách mạng từ ấp lên xã, huyện và giữ nhiều trọng trách chức vụ khác nhau: Đoàn thanh niên Cứu quốc; Trưởng Ban cán sự Thanh niên Cứu quốc; Công an xã Hưng Khánh Trung; Trưởng đoàn văn nghệ ấp; Phó Ban Tuyên huấn xã Hưng Khánh Trung; Phó Ban Quân báo huyện Mỏ Cày Bắc; Phó Giám đốc trường Đảng huyện Chợ Lách rồi về hưu sinh hoạt chi bộ tại ấp Thanh Trung.
Bác Nguyễn Văn Phục tham gia từ đoàn Thanh lao ấp rồi Xã đội phó, Bí thư chi bộ ấp Thanh Trung, Trưởng ban Bình vận xã Hưng Khánh Trung. Sau 30 tháng 4 năm 1975, là cán bộ phòng Nông nghiệp huyện Chợ Lách rồi nghỉ hưu về sống và sinh hoạt tại chi bộ ấp Thanh Trung cho đến nay. Hiện là thương binh 2/4.
Bác Nguyễn Hữu Tặng sinh năm 1940 tham gia vào lực lượng du kích xã Hưng Khánh Trung năm 1962. Sau một thời gian, Bác vào bộ đội tỉnh Bến Tre tham gia trận đánh ở Ba Dừa, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang, chẳng may bác bị thương, sau thời gian điều trị vết thương lành năm 1970 Bác được phân công về đơn vị biệt động của huyện Mỏ Cày Bắc. Đến 30 tháng 4 năm 1975, bác là Đại đội phó địa phương quân huyện Mỏ Cày Bắc. Năm 1989, Bác qua đời do tai nạn đường thủy.
Đất nước trải qua bao cuộc chiến tranh mà gần nhất là hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ, Mẹ đã âm thầm nuốt lệ vào trong tiễn đưa các con của mình lên đường đánh giặc và anh dũng hy sinh. Tấm lòng của Mẹ đối với Đảng với cách mạng thật cao cả. Ngày nay Mẹ không còn nữa, nhưng với mỗi người con, cháu của Mẹ và thế hệ trẻ hôm nay, Mẹ vẫn sống mãi trong con “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng”.



