Mẹ vẫn chờ bên dòng sông
Con trai rời quê trong một buổi sáng đầy nắng và hứa sẽ trở về. Nhiều năm sau, người mẹ vẫn giữ thói quen ra bến sông, nơi bà từng đứng nhìn con lần cuối.
Mận nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy.
Con trai bà khoác chiếc ba lô cũ, đứng trước sân chào mẹ.
Bà muốn khóc nhưng cố giữ bình tĩnh.
Bà chỉ nói:
“Nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Người con gật đầu.
Bóng anh khuất dần sau con đường làng.
Mận đứng nhìn rất lâu.
Sau đó là những tháng ngày chờ đợi.
Mỗi lần có tiếng người từ xa, bà lại chạy ra cổng.
Mỗi lần có người từ chiến trường trở về, bà lại hy vọng nghe được tin con.
Nhưng rồi giấy báo tử đến.
Bà cầm tờ giấy trong tay rất lâu.
Không khóc.
Đêm ấy, bà ngồi một mình bên ngọn đèn dầu.
Từ đó, mỗi buổi chiều bà đều ra bến sông.
Dòng nước vẫn chảy.
Những mùa mưa rồi mùa nắng nối tiếp nhau.
Mái tóc bà dần bạc.
Người con không trở về.
Nhưng ký ức về ngày tiễn con vẫn còn nguyên.
Bà biết con mình đã hy sinh.
Nhưng tình yêu của một người mẹ không có ngày kết thúc.
Vì vậy, mỗi chiều bà vẫn ra bến sông.
Không phải để chờ con trở lại.
Mà để nhớ rằng đã từng có một người con trai đứng ở đó, mỉm cười và nói:
“Con sẽ về.”



