MẸ VẪN CHỜ CÁC CON TRỞ VỀ: Kể chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cháu – Nghệ An
Nghệ An - địa linh nhân kiệt nơi sinh ra những con người vĩ đại. Những bà mẹ việt nam anh hùng thầm lặng hy sinh
Có những người mẹ đợi con một buổi chiều.
Có những người mẹ đợi con một mùa lúa chín.
Nhưng cũng có những người mẹ đợi con… suốt cả cuộc đời.
Hôm nay, tôi xin kể câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cháu, người mẹ của quê hương Nghệ An, đã dành cả tuổi xuân để nuôi con, dành cả tuổi già để ngóng các con trở về.
Ở một vùng quê yên bình của Nghệ An, có một người mẹ quanh năm gắn bó với ruộng đồng.
Mái tóc mẹ đã bạc.
Lưng mẹ đã còng.
Nhưng trong ngôi nhà nhỏ ấy, lúc nào cũng có hai khoảng trống không gì lấp đầy được.
Đó là chỗ của hai người con trai.
Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, hai người con của mẹ lần lượt lên đường nhập ngũ.
Ngày tiễn con đi, mẹ không khóc.
Mẹ chỉ nắm chặt tay các con và dặn:
"Đi mạnh khỏe nhé! Nếu Tổ quốc cần thì hãy sống thật xứng đáng."
Các anh mỉm cười.
Không ai biết…
Đó là lần cuối cùng mẹ được nhìn thấy các con.
Những lá thư gửi về thưa dần.
Rồi một ngày…
Người đưa thư không còn mang theo thư nữa.
Thay vào đó là giấy báo tử.
Người con thứ nhất hy sinh.
Nỗi đau chưa kịp nguôi thì người con thứ hai cũng mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Hai người con.
Hai phần máu thịt.
Đều gửi lại tuổi xuân cho đất nước.
Mẹ lặng người.
Nước mắt chảy dài trên gương mặt đã hằn những nếp nhăn.
Nhưng mẹ không oán trách.
Mẹ chỉ thắp nén hương trước bàn thờ tổ tiên và khẽ nói:
"Các con đã làm tròn bổn phận với Tổ quốc."
Chiến tranh kết thúc.
Đất nước thống nhất.
Bao gia đình được đoàn tụ.
Nhưng mẹ vẫn chưa được đón các con về.
Ngày qua ngày…
Năm này qua năm khác…
Mẹ vẫn đau đáu mong tìm được nơi yên nghỉ của hai con.
Với mẹ, chỉ cần biết các con đang nằm ở đâu để một lần được thắp nén hương, một lần được gọi tên con giữa quê hương là đủ.
Niềm mong mỏi ấy theo mẹ đi suốt những năm tháng tuổi già.
Kính thưa quý vị!
Có lẽ, nỗi đau lớn nhất của một người mẹ không chỉ là mất con.
Mà là không biết con mình đang nằm ở nơi nào.
Thế nhưng, vượt lên tất cả mất mát, mẹ Nguyễn Thị Cháu vẫn luôn là biểu tượng của lòng yêu nước, của đức hy sinh và niềm tin son sắt vào Tổ quốc.
Mẹ đã hiến dâng những người con yêu quý nhất cho đất nước.
Và lặng lẽ mang theo nỗi nhớ ấy suốt cả cuộc đời.
Là Bí thư Chi đoàn của một trường mầm non ở Nghệ An, mỗi khi kể cho các em nhỏ nghe những câu chuyện về lịch sử, tôi lại nhớ đến hình ảnh của mẹ.
Tôi hiểu rằng, hòa bình hôm nay không chỉ được đánh đổi bằng máu của những người lính ngoài mặt trận.
Mà còn được đánh đổi bằng nước mắt của những người mẹ ở hậu phương.
Vì thế, trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay là sống có lý tưởng, học tập, cống hiến và giáo dục các em nhỏ biết yêu quê hương, biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập dân tộc.
Đó là cách chúng ta gìn giữ ngọn lửa của "thời hoa lửa" để ngọn lửa ấy tiếp tục soi sáng tương lai.
Xin được kết thúc câu chuyện bằng những lời từ trái tim:
Có những người mẹ chờ con trong một ngày.
Có những người mẹ chờ con cả một đời.
Và chính sự chờ đợi lặng thầm ấy đã trở thành tượng đài bất tử của lòng yêu nước Việt Nam.



