Bài viết

MẸ VẪN ĐỢI : Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ

Mẹ việt nam anh hùng

Nghệ An02/07/2026Đặng Thị Mai (Chi đoàn trường Mầm Non Diễn An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người làm nên lịch sử bằng những chiến công hiển hách.

Có những người làm nên lịch sử bằng sự hy sinh thầm lặng.

Và có những người mẹ…

Cả cuộc đời chỉ biết tiễn con ra trận…

Để rồi lặng lẽ đón các con trở về… trong những tấm giấy báo tử.

Hôm nay, tôi xin kể câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ đã hiến dâng gần như trọn vẹn gia đình mình cho độc lập, tự do của dân tộc.

Ở một vùng quê nghèo của Quảng Nam…

Có một người mẹ quanh năm gắn bó với ruộng đồng.

Mái tóc mẹ bạc theo nắng gió.

Đôi bàn tay chai sần vì lao động.

Điều quý giá nhất trong cuộc đời mẹ là những đứa con.

Thế nhưng…

Khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh…

Từng người con của mẹ lại khoác ba lô lên đường.

Ngày tiễn người con đầu tiên…

Mẹ chỉ dặn:

"Các con đi, nếu Tổ quốc cần thì đừng tiếc tuổi xuân. Chỉ mong các con sống xứng đáng với quê hương."

Người con cúi đầu.

Ôm mẹ thật chặt.

Không ai biết…

Đó là lần cuối cùng mẹ được nhìn thấy con.

Rồi những lá thư thưa dần.

Những đêm mẹ ngồi bên ngọn đèn dầu.

Lặng lẽ vá áo.

Lặng lẽ chờ tin.

Mỗi tiếng chó sủa đầu ngõ…

Mẹ lại ngỡ con về.

Nhưng người gõ cửa…

Không phải con.

Mà là cán bộ xã mang theo một tờ giấy báo tử.

Mẹ ôm tờ giấy.

Nước mắt rơi.

Nhưng mẹ không gục ngã.

Mẹ nói:

"Con mẹ đã hoàn thành nghĩa vụ với đất nước."

Nỗi đau chưa kịp nguôi…

Người con thứ hai lại hy sinh.

Rồi người con thứ ba…

Thứ tư…

Thứ năm…

Thứ sáu…

Thứ bảy…

Thứ tám…

Thứ chín…

Cả chín người con trai lần lượt ngã xuống.

Rồi đến người con rể.

Rồi hai người cháu ngoại.

Mười hai người thân yêu nhất của mẹ đã nằm lại trên khắp các chiến trường.

Người ta hỏi mẹ:

"Mẹ có đau không?"

Mẹ chỉ nhìn lên bàn thờ.

Nơi có những di ảnh xếp kín cả gian nhà.

Mẹ khẽ nói:

"Đau chứ…

Nhưng nếu được chọn lại…

Mẹ vẫn động viên các con lên đường.

Vì nước còn thì nhà mới còn."

Kính thưa quý vị!

Có lẽ…

Không có sự hy sinh nào lớn hơn sự hy sinh của một người mẹ.

Người mẹ sinh con.

Nuôi con khôn lớn.

Rồi lại tiễn con đi vì Tổ quốc.

Không một lần giữ con ở lại cho riêng mình.

Người mẹ ấy…

Không trực tiếp cầm súng.

Nhưng chính mẹ đã góp phần làm nên chiến thắng.

Bởi mỗi người lính anh dũng ngoài mặt trận…

Đều bước ra từ vòng tay của mẹ.

Hôm nay…

Chiến tranh đã lùi xa.

Trên mảnh đất Quảng Nam, tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng sừng sững giữa trời.

Mỗi lần nhìn hình ảnh ấy, tôi không chỉ thấy một người mẹ.

Tôi thấy bóng dáng của hàng vạn bà mẹ Việt Nam.

Những người đã âm thầm hy sinh tuổi xuân, hạnh phúc và cả những người thân yêu nhất để đất nước được nở hoa độc lập.

Là Bí thư Chi đoàn của một trường mầm non…

Mỗi sáng đón các em nhỏ đến lớp…

Nghe tiếng cười trong veo của các con…

Tôi càng hiểu rằng…

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng nước mắt của biết bao người mẹ.

Chúng tôi không còn phải cầm súng.

Nhưng chúng tôi có trách nhiệm giữ gìn hòa bình bằng tri thức.

Nuôi dưỡng trong trái tim trẻ thơ lòng yêu nước.

Dạy các em biết kính trọng ông bà, cha mẹ.

Biết biết ơn các anh hùng liệt sĩ.

Biết yêu lá cờ đỏ sao vàng.

Để từ những mầm non hôm nay sẽ lớn lên thành những công dân có trách nhiệm với đất nước.

Xin được kết thúc câu chuyện bằng những lời mà mỗi lần đọc lên, tôi đều nghẹn ngào:

Có những người mẹ không giữ lại cho mình một người con nào…

Để giữ lại cho dân tộc một Việt Nam độc lập.

Thời hoa lửa đã lùi xa…

Nhưng tình mẹ và lòng yêu nước của những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng sẽ mãi là ngọn lửa thiêng soi sáng con đường của các thế hệ mai sa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ VẪN ĐỢI : Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ | Câu chuyện thời hoa lửa