Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VẪN ĐỢI CON VỀ

Có những người mẹ sinh con để rồi tiễn con ra chiến trường mà không một lần được đón con trở về. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ là một người mẹ như thế. Cuộc đời mẹ là bản hùng ca bất diệt về lòng yêu nước, đức hy sinh và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình. Qua lời kể của người cháu ngoại, câu chuyện giúp thế hệ hôm nay hiểu rằng phía sau mỗi tấm Huân chương, mỗi trang sử vàng của dân tộc là biết bao giọt nước mắt lặng thầm của những người mẹ Việt Nam.

Lâm Đồng01/07/2026Lê Thị Minh Vy (Trường Mẫu Giáo Bà Tá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MẸ VẪN ĐỢI CON VỀ

Mỗi lần nhắc đến Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ, lòng tôi lại dâng lên niềm xúc động khó tả. Tôi được nghe câu chuyện này qua lời kể của ông Nguyễn Văn Lý, cháu ngoại của mẹ, trong một buổi sinh hoạt truyền thống. Ông kể rằng, bà ngoại mình là một người phụ nữ nông dân bình dị ở vùng quê Quảng Nam. Cuộc sống nghèo khó nhưng luôn đong đầy tình yêu thương. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, từng người con của mẹ lần lượt viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày tiễn người con đầu tiên lên đường, mẹ chỉ lặng lẽ sửa lại cổ áo, vuốt mái tóc rồi dặn: "Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ quê. Nếu phải hy sinh thì hãy sống xứng đáng với Tổ quốc." Ít lâu sau, giấy báo tử đầu tiên được gửi về. Người con trai cả đã anh dũng hy sinh. Nỗi đau chưa kịp nguôi thì lần lượt những tờ giấy báo tử khác lại được gửi đến. Người con thứ hai... Người con thứ ba... Cho đến khi cả 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại đều ngã xuống vì độc lập dân tộc. Ông Nguyễn Văn Lý nghẹn ngào kể: "Có những đêm bà ngoại tôi không ngủ. Bà ngồi rất lâu trước bàn thờ các cậu, tay lần giở từng bức ảnh đã ngả màu thời gian. Bà khóc rất lặng. Nhưng sáng hôm sau, bà vẫn ra đồng làm việc như bao ngày." Điều khiến ông kính phục nhất là chưa bao giờ bà oán trách số phận. Mỗi khi có người đến thăm hỏi, mẹ đều nói: "Nếu được chọn lại, các con tôi vẫn sẽ lên đường. Đất nước có độc lập thì nhân dân mới được bình yên." Trong căn nhà nhỏ của mẹ, những chiếc ba lô cũ, chiếc khăn rằn bạc màu, vài lá thư còn nguyên nét mực được mẹ gìn giữ như báu vật. Có lần một đoàn học sinh đến thăm hỏi: "Thưa mẹ, mẹ có nhớ các bác không?" Mẹ mỉm cười hiền hậu: "Nhớ chứ! Người mẹ nào mà chẳng nhớ con. Nhưng mẹ vui vì các con đã sống xứng đáng." Câu trả lời giản dị ấy khiến cả căn phòng lặng đi. Ông Nguyễn Văn Lý kể rằng, suốt cuộc đời, bà ngoại luôn dạy con cháu phải biết biết ơn những người đã ngã xuống, phải sống tử tế, yêu lao động và yêu quê hương. Đối với mẹ, sự hy sinh của những người con không phải là mất mát vô nghĩa mà là hạt giống để đất nước nở hoa độc lập. Ngày nay, mỗi khi đứng trước Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng ở Quảng Nam, nguyên mẫu được lấy từ chính Mẹ Nguyễn Thị Thứ, tôi càng thấm thía rằng phía sau dáng hình người mẹ là hình ảnh của hàng vạn bà mẹ Việt Nam đã hiến dâng những điều thiêng liêng nhất cho Tổ quốc. Chiến tranh đã lùi xa. Những người con năm xưa không trở về. Nhưng tình yêu nước, lòng quả cảm và đức hy sinh của mẹ vẫn còn mãi với thời gian, trở thành ngọn lửa truyền thống sưởi ấm biết bao thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn