Mẹ vẫn đợi con về
Mẹ vẫn đợi con về
Có những câu chuyện về chiến tranh được viết bằng những chiến công hiển hách của người lính. Nhưng cũng có những câu chuyện không có tiếng súng, không có những trận đánh vang dội, chỉ có những giọt nước mắt lặng thầm của những người mẹ. Những người mẹ ấy đã hiến dâng những điều quý giá nhất của cuộc đời mình cho Tổ quốc. Họ chính là những Mẹ Việt Nam Anh hùng – biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, sự hy sinh và đức hy sinh vô bờ bến.
Tôi đã từng đọc rất nhiều câu chuyện về chiến tranh. Có những người lính tuổi mười tám đôi mươi ra đi không hẹn ngày trở lại. Có những cô thanh niên xung phong nằm lại giữa núi rừng Trường Sơn. Nhưng điều khiến tôi day dứt nhất là hình ảnh người mẹ già đứng trước hiên nhà, đôi mắt mỏi mòn nhìn về cuối con đường làng, nơi người con trai năm nào khoác ba lô lên đường nhập ngũ.
Người mẹ ấy biết chiến tranh khốc liệt. Người mẹ ấy biết con mình có thể sẽ không bao giờ trở về. Thế nhưng, khi Tổ quốc gọi tên, mẹ vẫn gạt nước mắt, tự tay chuẩn bị cho con chiếc ba lô, nắm cơm, chiếc khăn tay và dặn dò một câu giản dị:
"Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ quê."
Đó không chỉ là lời tiễn con lên đường, mà còn là sự gửi gắm cả niềm tin và tình yêu nước của một người mẹ Việt Nam.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, biết bao người mẹ đã tiễn hết người con này đến người con khác ra trận. Có những mẹ tiễn chồng đi rồi tiễn con. Có những mẹ nhận liên tiếp nhiều giấy báo tử. Có những mẹ mất cả chồng, cả con, thậm chí nhiều người con đều hy sinh vì độc lập dân tộc.
Nỗi đau ấy không thể diễn tả bằng lời.
Thế nhưng, điều khiến cả dân tộc khâm phục là sau mỗi lần nhận tin dữ, mẹ chỉ lặng lẽ lau nước mắt rồi lại tiếp tục động viên những người còn sống đứng lên chiến đấu. Bởi mẹ hiểu rằng, phía sau sự hy sinh của gia đình mình là sự sống còn của cả dân tộc.
Có một câu nói khiến tôi vô cùng xúc động:
"Các con của mẹ đã hy sinh, nhưng đất nước còn thì mẹ vẫn còn con."
Đó là tấm lòng bao la của những người mẹ Việt Nam, luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên nỗi đau riêng của mình.
Sau ngày đất nước thống nhất, chiến tranh kết thúc, nhiều người mẹ vẫn giữ nguyên thói quen mỗi chiều ra trước cổng nhà ngóng con. Họ biết con mình đã nằm lại nơi chiến trường, nhưng trong sâu thẳm trái tim người mẹ, đứa con ấy vẫn như đang trên đường trở về.
Có người mẹ già dành cả cuộc đời chăm sóc phần mộ liệt sĩ vô danh như chính con ruột của mình. Có người mẹ lặng lẽ thắp nén nhang mỗi ngày trước bàn thờ con. Có người mẹ không còn nhớ nổi tuổi của mình, nhưng vẫn nhớ rõ ngày con lên đường nhập ngũ.
Đó là những hình ảnh khiến bất kỳ ai cũng phải nghẹn ngào.
Danh hiệu "Mẹ Việt Nam Anh hùng" không chỉ là phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước, mà còn là sự tri ân của cả dân tộc đối với những người mẹ đã hy sinh thầm lặng. Các mẹ không cầm súng chiến đấu, nhưng đã góp phần làm nên chiến thắng bằng tình yêu thương, bằng sự động viên, bằng những mất mát không gì có thể bù đắp.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, chiến tranh chỉ còn trong những trang sách lịch sử. Chúng tôi không phải đối mặt với bom đạn, không phải chia tay người thân để ra chiến trường. Nhưng càng sống trong hòa bình, chúng tôi càng hiểu rằng cuộc sống hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các anh hùng liệt sĩ và những giọt nước mắt của các Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Là đoàn viên thanh niên, tôi luôn tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với những hy sinh ấy. Biết ơn không chỉ là những bó hoa trong ngày 27 tháng 7 hay những lời tri ân trong các buổi lễ. Biết ơn còn là sống có trách nhiệm, học tập tốt, lao động sáng tạo, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng, góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Mỗi công trình thanh niên, mỗi hoạt động tình nguyện, mỗi việc làm tử tế đều là cách để thế hệ trẻ hôm nay tiếp nối ngọn lửa yêu nước mà các Mẹ đã góp phần thắp sáng.
Tôi tin rằng, điều các Mẹ mong mỏi nhất không phải là những lời ca ngợi, mà là được nhìn thấy một đất nước hòa bình, phát triển; được thấy thế hệ trẻ sống có lý tưởng, biết cống hiến và biết gìn giữ những thành quả mà cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về các Mẹ Việt Nam Anh hùng sẽ mãi là bản hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam. Đó là câu chuyện về lòng yêu nước được viết bằng tình mẫu tử; về sự hy sinh không đòi hỏi đền đáp; về những người mẹ bình dị đã làm nên điều phi thường.
Xin được cúi đầu trước những Mẹ Việt Nam Anh hùng – những người đã biến nỗi đau thành sức mạnh, biến tình yêu con thành tình yêu Tổ quốc, để đất nước hôm nay được nở hoa trong hòa bình.
Và tôi tin rằng, chừng nào còn những người trẻ biết trân trọng lịch sử, biết sống trách nhiệm và biết cống hiến, thì ngọn lửa từ những người mẹ năm xưa sẽ mãi cháy sáng trong trái tim của các thế hệ Việt Nam.



