Mẹ vẫn đợi con về...
Có những người mẹ sinh ra những người con anh hùng.
Có những người mẹ tiễn con ra trận bằng nụ cười nhưng giấu nước mắt vào trong.
Và cũng có những người mẹ dành trọn phần đời còn lại để chờ một người con sẽ không bao giờ trở về.
Ở một vùng quê nhỏ miền Trung, căn nhà lợp ngói cũ kỹ nằm nép mình dưới bóng cây mít già. Trước hiên nhà là chiếc bàn thờ đơn sơ với ba tấm di ảnh đặt cạnh nhau. Đó là ba người con trai của mẹ Thuận – những người đã lần lượt lên đường bảo vệ Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Ngày người con trai cả nhập ngũ, mẹ chỉ chuẩn bị cho con một chiếc ba lô vải, vài bộ quần áo và gói cơm nắm. Trước lúc đi, mẹ nắm tay con:
"Con đi giữ nước, mẹ chỉ mong con sống xứng đáng với quê hương."
Người con cúi đầu lạy mẹ rồi bước đi. Hình bóng ấy khuất dần cuối con đường làng.
Ít lâu sau, người con thứ hai cũng tình nguyện nhập ngũ.
Rồi người con út.
Ba lần mẹ tiễn con.
Ba lần cố nén nước mắt.
Bà hiểu rằng Tổ quốc đang cần những người thanh niên.
Những năm chiến tranh, mẹ sống bằng những lá thư.
Mỗi khi người đưa thư ghé qua, mẹ lại lau vội đôi bàn tay còn dính bùn đất rồi đón lấy phong thư đã bạc màu.
Những dòng chữ nguệch ngoạc của các con kể về cuộc sống nơi chiến trường, về đồng đội, về những cánh rừng Trường Sơn, về lời hứa ngày đất nước thống nhất sẽ trở về phụ mẹ cày ruộng.
Mỗi lá thư đều kết thúc bằng một câu quen thuộc:
"Mẹ giữ gìn sức khỏe. Con sẽ về."
Mẹ đọc đi đọc lại đến thuộc lòng.
Rồi một ngày...
Người đưa thư lại đến.
Lần này không phải thư.
Đó là giấy báo tử.
Người con cả hy sinh trong một trận chiến ác liệt.
Mẹ lặng người.
Bà không khóc thành tiếng.
Chỉ lặng lẽ đặt tờ giấy lên bàn thờ rồi thắp một nén nhang.
Ít lâu sau...
Lại thêm một giấy báo tử nữa.
Rồi người con út cũng mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Trong căn nhà nhỏ, tiếng cười của ba người con đã nhường chỗ cho ba tấm bằng "Tổ quốc ghi công".
Mỗi buổi chiều, mẹ vẫn ra ngõ ngồi đợi.
Không phải vì mẹ quên.
Mà bởi trong trái tim của người mẹ, các con chỉ đang đi làm nhiệm vụ.
Có người hỏi:
– Mẹ còn chờ ai nữa?
Mẹ mỉm cười hiền hậu:
– Chờ các con về trong giấc mơ.
Năm tháng trôi qua.
Đất nước hòa bình.
Con đường làng được bê tông hóa.
Những đứa trẻ lớn lên trong tiếng trống trường.
Chiều chiều, các đoàn viên thanh niên trong xã thường đến giúp mẹ quét sân, sửa mái nhà, chăm sóc vườn cây.
Mỗi lần nhìn thấy màu áo xanh thanh niên, mẹ lại xúc động.
Bà bảo:
– Nhìn các cháu, mẹ nhớ các con của mẹ ngày trước.
Hôm Nhà nước trao tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, bà chỉ nhẹ nhàng nói:
– Danh hiệu này không phải của riêng mẹ.
Đây là của tất cả những người mẹ đã tiễn con ra trận vì độc lập của đất nước.
Giờ đây, mẹ đã đi xa.
Nhưng câu chuyện về người mẹ có ba người con là liệt sĩ vẫn được kể lại cho nhiều thế hệ.
Không phải để nhắc về mất mát.
Mà để nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những hy sinh lớn lao.
Thông điệp
Không có sự hy sinh nào cao cả hơn tình yêu của người mẹ dành cho Tổ quốc thông qua những người con của mình. Mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay hãy sống có trách nhiệm, biết tri ân và cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng của các Mẹ Việt Nam Anh hùng.



