Mẹ vẫn ngày đêm đưa bộ đội, dân quân vượt sông giữa mưa bom bão đạn
Nguyễn Thị Suốt (1908–1968), thường được gọi thân thương là Mẹ Suốt, là người chèo đò trên Sông Nhật Lệ trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Mặc dù tuổi đã cao, Mẹ vẫn ngày đêm đưa bộ đội, dân quân, thương binh và hàng hóa vượt sông giữa mưa bom bão đạn. Hình ảnh của Mẹ trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm và được nhà thơ Tố Hữu khắc họa trong bài thơ "Mẹ Suốt".
Năm 1965, chiến tranh lan rộng ra miền Bắc. Quảng Bình trở thành một trong những địa phương bị máy bay Mỹ đánh phá ác liệt. Trên dòng sông Nhật Lệ, những chuyến đò vẫn phải hoạt động để bảo đảm việc vận chuyển người và hàng hóa phục vụ chiến trường.
Lúc ấy, Nguyễn Thị Suốt đã ngoài năm mươi tuổi. Dù nhiều người khuyên nên nghỉ ngơi vì tuổi cao và bom đạn ngày càng dữ dội, Mẹ chỉ cười hiền:
"Còn người cần qua sông thì tôi còn chèo."
Mỗi chuyến đò đều đối mặt với hiểm nguy. Khi máy bay xuất hiện, Mẹ bình tĩnh đưa đò áp sát bờ hoặc lợi dụng màn khói để tiếp tục vượt sông. Có hôm vừa cập bến, bom rơi xuống mặt nước làm chiếc đò chao đảo, nhưng Mẹ vẫn động viên mọi người giữ bình tĩnh.
Nhiều chiến sĩ sau này kể lại rằng, mỗi lần được Mẹ Suốt đưa qua sông, họ đều cảm thấy yên tâm lạ thường. Giữa tiếng bom và sóng nước, dáng người phụ nữ nhỏ bé vẫn vững vàng trên mái chèo như tiếp thêm niềm tin.



