MẸ VIỆT NAM AN HÙNG NGUYỄN THỊ XỨNG
Đất nước thống nhất, nhiều Mẹ Việt Nam anh hùng đã đi vào cõi vĩnh hằng. Nhưng những câu chuyện về cuộc đời Mẹ, về sự hy sinh thầm lặng của các Mẹ đã để lại cho thế hệ sau những bài học quý giá về cuộc sống.
Trong dịp sưu tầm tiểu sử của các Mẹ lần này, tôi có dịp biết thêm về cuộc đời của Mẹ Nguyễn Thị Xứng. Có thể nói, quá trình đi sưu tầm tư liệu để viết về Mẹ gặp rất nhiều khó khăn. Tôi đến nhà người cháu đang thờ cúng Mẹ hiện tại, nhưng khi hỏi về Mẹ thì người cháu ấy không biết gì về cuộc đời của Mẹ. Đó là điều đương nhiên vì tuổi đời của người cháu còn quá trẻ, làm sao mà có thể biết cuộc đời mà Mẹ phải chịu đựng lúc Mẹ sống trong thời kỳ chiến tranh ác liệt.
Vì thế, để biết về cuộc đời của Mẹ, tôi đã tìm đến nhà chú Tư Ẩn, một người lão thành cách mạng. Tôi được chú kể rất rõ, thật sự xúc động, chú rất tận tình kể cho tôi nghe từng việc mà chú biết về Mẹ. Qua lời chú kể, tôi càng hiểu hơn về Mẹ, về những sự chịu đựng mà Mẹ phải gánh chịu.
Mẹ Nguyễn Thị Xứng, sinh năm 1922, quê quán xã Hưng Khánh Trung, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre (nay là xã Hưng Khánh Trung B, huyện Chợ Lách). Mẹ sinh ra và lớn lên trong một gia đình sống bằng nghề nông. Cũng như bao người con gái khác, lớn lên Mẹ gặp ông Huỳnh Văn Chức ở cùng quê và kết hôn. Cuộc sống rất hạnh phúc khi Mẹ cùng ông sinh được 8 người con (2 trai, 6 gái). Tưởng chừng như cuộc sống của Mẹ sẽ êm ấm và hạnh phúc bên chồng, các con. Nhưng chiến tranh, gác lại việc riêng, Mẹ Xứng đã động viên 02 người con trai của Mẹ tham gia cách mạng. Nghe lời Mẹ, năm 1962, anh Huỳnh Văn Kiệt đi bộ đội, cấp bậc chuẩn úy; riêng anh Huỳnh Văn Phước thì tham gia du kích tại địa phương năm 1963 để được gần gũi chăm sóc Mẹ.
Trong thời gian các con tham gia cách mạng, Mẹ ở nhà làm lụm vất vả, vừa lo cho cuộc sống hằng ngày, vừa mang trong lòng một nỗi lo cho các con đang chiến đấu rất nguy hiểm. Nhưng rồi điều gì đến thì sẽ đến, khi Mẹ liên tục nhận được tin báo tử của 02 người con trai là anh Huỳnh Văn Kiệt và anh Huỳnh Văn Phước đã anh dũng hy sinh trên chiến trường, đều được công nhận là liệt sĩ.
Nỗi đau như xé tim Mẹ, không có nỗi đau nào bằng nỗi đau mất con, Mẹ càng đau đớn hơn khi trước lúc các con mất, Mẹ không nhìn thấy mặt con lần cuối. Mẹ đã nén nỗi đau vào lòng, vì Mẹ biết không chỉ có Mẹ mất con mà còn rất nhiều người cũng phải chịu nỗi đau như Mẹ. Nén đau thương, Mẹ phải sống, sống để nhìn thấy ngày đất nước thống nhất, cái ngày mà các con của Mẹ phải đổi lấy bằng cả tính mạng của mình.
Đất nước hòa bình, Mẹ sống cuộc sống giản dị bên các con gái của Mẹ, nhưng nỗi đau nhớ con không lúc nào nguôi. Với những cống hiến và sự hy sinh cao cả của Mẹ, Mẹ Nguyễn Thị Xứng được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Bà Mẹ Việt Nam anh hùng, điều đáng tiếc là Mẹ không sống đến ngày được nhận danh hiệu vinh dự đó.



