Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam anh hùng (20)

KÝ ỨC THỜI HOA LỬA “MẸ THỨ VÀ BIỂU TƯỢNG CỦA SỰ HY SINH BẤT TỬ” Nhà thơ Chế Lan Viên từng viết: "Con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ / Cỏ tơ vàng biêng biếc dấu chân nai". Trong hành trình trưởng thành của mỗi người trẻ, có những lúc ta mải mê đuổi theo những ánh sáng rực rỡ của tương lai, của hội nhập toàn cầu mà vô tình quên mất rằng: Dưới chân ta là lớp lớp phù sa của lịch sử, được bồi đắp bằng máu và nước mắt của những người đi trước. Đối với tôi – một sinh viên khóa 48 của ngôi trường

Thái Nguyên14/04/2026Phạm Thị Ngọc Hân (Trường Ngoại Ngữ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC THỜI HOA LỬA

“MẸ THỨ VÀ BIỂU TƯỢNG CỦA SỰ HY SINH BẤT TỬ”

Nhà thơ Chế Lan Viên từng viết: "Con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ / Cỏ tơ vàng biêng biếc dấu chân nai". Trong hành trình trưởng thành của mỗi người trẻ, có những lúc ta mải mê đuổi theo những ánh sáng rực rỡ của tương lai, của hội nhập toàn cầu mà vô tình quên mất rằng: Dưới chân ta là lớp lớp phù sa của lịch sử, được bồi đắp bằng máu và nước mắt của những người đi trước. Đối với tôi – một sinh viên khóa 48 của ngôi trường Ngoại ngữ, đề án "Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ là một hoạt động Đoàn, mà là một cuộc hành hương về với nguồn cội. Ở đó, tôi đã dừng chân thật lâu trước một tượng đài bằng xương bằng thịt, một biểu tượng của sự hy sinh vô cùng tận: Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ.

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết bằng gươm và súng, nhưng phía sau những chiến công lừng lẫy ấy là những khoảng lặng đau đớn đến nghẹt thở của những người mẹ. Mẹ Nguyễn Thị Thứ (Điện Bàn, Quảng Nam) không cầm súng ra trận, nhưng cuộc đời mẹ lại là một chiến trường khốc liệt nhất. Mẹ có chín người con trai, một người con rể và một cháu ngoại hy sinh. Mười một lần tiễn đưa là mười một lần hy vọng, để rồi nhận lại là mười một tấm giấy báo tử lạnh lùng.

Nhưng câu chuyện của Mẹ không chỉ dừng lại ở những con số. Có một chi tiết mà mỗi khi chạm đến, trái tim tôi lại thắt nghẹn: Đó là những căn hầm bí mật. Trong vườn nhà Mẹ, dưới những gốc cây, lùm dứa, Mẹ đã cùng các con đào tới năm căn hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ, bộ đội. Suốt những năm tháng chiến tranh, Mẹ đã bao bọc, chở che cho biết bao chiến sĩ như chính con đẻ của mình. Có những lúc địch càn quét ngay trên đầu, Mẹ vẫn bình thản ngồi vá áo, ngồi sàng gạo, nhưng thực chất là đang canh gác cho những đứa con dưới lòng đất. Người ta nói Mẹ có chín người con hy sinh, nhưng thực tế, Mẹ đã dâng hiến cả một gia đình cho Tổ quốc, và cả cuộc đời Mẹ là một tấm lá chắn sống cho cách mạng.

H1.Mẹ Thứ - Biểu tượng vĩnh hằng của Mẹ Việt Nam Anh hùng

Dưới lăng kính của một người trẻ, tôi không nhìn Mẹ qua những con số thống kê khô khan. Tôi nhìn Mẹ qua hình ảnh mâm cơm chín đôi đũa, chín chiếc bát trống không đợi con trở về. Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của người mẹ "ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ", nhưng với Mẹ Thứ, đó là mười một lần nỗi đau xé nát tâm can. Mẹ không gục ngã, mẹ giấu nỗi đau vào lòng đất, tiếp tục làm hậu phương vững chãi cho đến ngày đất nước ca khúc khải hoàn. Đó là một thứ bản lĩnh không tên, một lòng yêu nước được chưng cất từ sự nhẫn nại vĩ đại nhất của người phụ nữ Việt Nam.

Là một sinh viên chuyên ngành Ngôn ngữ Trung Quốc, tôi thường trăn trở về việc làm thế nào để chuyển ngữ những giá trị tinh thần của dân tộc ra thế giới. Trong tiếng Hán, từ "Mẹ" (母亲 - Mǔqīn) và từ "Tổ quốc" (祖国 - Zǔguó) thường đi liền với nhau như một lẽ tự nhiên. Tôi chợt nhận ra, dù ngôn ngữ có đa dạng đến đâu, dù là tiếng Trung hay bất cứ ngôn ngữ nào khác, thì "Ngôn ngữ của lòng biết ơn" mới là thứ ngôn ngữ chung nhất của nhân loại. Sự hy sinh của Mẹ Thứ chính là một biểu tượng vượt qua mọi rào cản ngôn ngữ, là một chương sử viết bằng trực giác và tình yêu mà bất cứ quốc gia nào cũng phải cúi đầu nể phục.

H2.Đảng viên khoa tiếng Trung Quốc trường Ngoại ngữ thắp hương tại

Khu di tích Lịch sử Quốc gia TNXP Đại đội 915

H3.Trích hồi tưởng của con gái đầu của Mẹ VNAH Nguyễn Thị Thứ

Sự sáng tạo của tuổi trẻ không phải là vẽ lại lịch sử bằng những sắc màu ảo ảnh, mà là dùng tư duy hiện đại để hồi sinh những giá trị cũ. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt nheo lại vì thời gian của Mẹ là cả một bầu trời hòa bình mà thế hệ K48 chúng tôi đang được hít thở. Sự hy sinh của Mẹ không phải là sự mất mát vô nghĩa, mà là sự "hóa thân" vào dáng hình ngọn núi, dòng sông, vào từng trang giáo trình mà chúng tôi lật mở mỗi ngày. Mẹ chính là cầu nối giữa một Việt Nam đau thương, anh dũng và một Việt Nam vươn mình ra biển lớn.

Câu chuyện của Mẹ Thứ đặt ra cho mỗi người trẻ một câu hỏi lớn về lẽ sống. Giữa thời đại của "sống nhanh", "sống ảo", chúng ta đã bao giờ sống sâu để cảm nhận những mạch ngầm lịch sử? Sống biết ơn và sống trách nhiệm. Biết ơn không chỉ là những lời hô hào khẩu hiệu, mà là sự thấu hiểu cái giá của mỗi phút giây tự do. Với một sinh viên Ngoại ngữ, trách nhiệm ấy càng lớn lao hơn. Chúng ta không chỉ học để kiếm sống, mà học để trở thành những sứ giả văn hóa, mang câu chuyện về những người Mẹ Việt Nam Anh hùng kể cho cả thế giới nghe, để họ biết rằng dân tộc này đã đứng vững nhờ những "trái tim bằng thép" của những người Mẹ.

H4.Sinh viên trường ngoại ngữ tưởng niệm tại Tổ Quốc Ghi Công

Khép lại bài viết về "Câu chuyện thời hoa lửa", lòng tôi không còn những bỡ ngỡ ban đầu, mà thay vào đó là một sự tự hào kiêu hãnh. Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng tượng đài về Mẹ sẽ mãi sừng sững trong tâm khảm của tôi và của bao thế hệ thanh niên Việt Nam. Cảm ơn Mẹ vì đã cho tôi hiểu rằng: Hạnh phúc không chỉ là nhận lấy, mà đôi khi là sự dâng hiến thầm lặng cho một lý tưởng cao đẹp hơn chính bản thân mình. Tôi nguyện hứa sẽ sống một tuổi trẻ rực rỡ, để xứng đáng với những giọt nước mắt đã lặn vào trong của Mẹ, và để ngọn lửa từ quá khứ sẽ mãi soi đường cho những khát vọng của tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn