Mẹ Việt nam anh hùng (27)
gười lính Thành cổ – câu chuyện về Lê Bá Dương Tôi biết đến Lê Bá Dương không phải qua sách giáo khoa, mà qua những câu thơ được viết sau chiến tranh. Nhưng khi tìm hiểu sâu hơn, tôi mới nhận ra rằng, đằng sau những vần thơ ấy là một câu chuyện thật – câu chuyện của một người lính đã sống và chiến đấu trong 81 ngày đêm khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị. Mùa hè năm 1972, khi cuộc chiến diễn ra ác liệt nhất, ông cũng chỉ là một chàng trai trẻ. Giống như bao người lính khác, ông bước vào chiến trườn
gười lính Thành cổ – câu chuyện về Lê Bá Dương
Tôi biết đến Lê Bá Dương không phải qua sách giáo khoa, mà qua những câu thơ được viết sau chiến tranh. Nhưng khi tìm hiểu sâu hơn, tôi mới nhận ra rằng, đằng sau những vần thơ ấy là một câu chuyện thật – câu chuyện của một người lính đã sống và chiến đấu trong 81 ngày đêm khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị.
Mùa hè năm 1972, khi cuộc chiến diễn ra ác liệt nhất, ông cũng chỉ là một chàng trai trẻ. Giống như bao người lính khác, ông bước vào chiến trường với hành trang không có gì ngoài lòng yêu nước và niềm tin vào ngày mai.
Ở Thành cổ Quảng Trị, mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến sinh tử. Bom đạn trút xuống không ngừng, đất đá bị cày xới, không gian đặc quánh mùi khói và thuốc súng. Người lính không chỉ chiến đấu với kẻ thù, mà còn phải chống chọi với đói khát, bệnh tật và cả nỗi sợ hãi luôn rình rập.
Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất không phải là sự tàn khốc ấy, mà là cách họ đối mặt với nó.
Lê Bá Dương từng viết: “Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…” – chỉ một câu thơ thôi, nhưng chứa đựng biết bao mất mát. Những người lính đã nằm lại dưới dòng sông, dưới lòng đất Thành cổ, mãi mãi ở lại tuổi hai mươi.
Họ không có bia mộ rõ ràng, không có những lời tiễn biệt trọn vẹn. Nhưng họ có một điều lớn hơn tất cả: đó là sự hy sinh vì Tổ quốc.
Đứng trước dòng sông Thạch Hãn hôm nay, tôi chợt hiểu rằng, lịch sử không chỉ là những con số hay sự kiện. Lịch sử là con người. Là những người nhưLê Bá Dương, đã sống, đã chiến đấu và đã chứng kiến đồng đội của mình ngã xuống.
Thế hệ chúng tôi hôm nay không còn nghe tiếng bom rơi, không còn phải cầm súng ra trận. Nhưng chúng tôi lại có một trách nhiệm khác: ghi nhớ và kể lại những câu chuyện ấy.
Bởi vì nếu chúng ta quên, thì sự hy sinh ấy sẽ trở nên vô nghĩa.
“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng tinh thần của nó vẫn còn mãi. Và có lẽ, cách tốt nhất để tri ân những người đi trước không phải chỉ là tưởng nhớ, mà là sống sao cho xứng đáng với những gì họ đã đánh đổi


