MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG (9)
Trong căn nhà nhỏ của ông Nguyễn Văn An – một thương binh hạng 2/4 tại quê hương tôi, kỷ vật quý giá nhất không phải là những tấm huân chương rực rỡ, mà là một chiếc đèn dầu cũ kỹ, ám khói đen. Ông bảo, đó là "nhân chứng" cho những năm tháng hoa lửa của một thời tuổi trẻ hiến dâng cho Tổ quốc.
Năm 1972, ông kể có những đêm mưa rừng tầm tã, dưới ánh sáng leo lắt của chiếc đèn dầu trong hầm chữ A, ông cùng đồng đội phải căng mắt ra để giải mã những bức điện tín quan trọng. "Lúc đó, cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc bởi tiếng bom B-52 gầm rú trên đầu, nhưng đôi tay vẫn không được phép run, vì một con chữ sai sót có thể đánh đổi bằng xương máu của hàng trăm anh em ngoài mặt trận," ông bồi hồi nhớ lại.
Trong một trận càn quét ác liệt, đơn vị bị trúng bom, ông bị thương nặng ở chân và mất đi một phần thính giác. Thế nhưng, hình ảnh những đồng đội ngã xuống khi tay vẫn còn giữ chặt dây điện liên lạc đã trở thành động lực để ông vượt qua nỗi đau thể xác, tiếp tục bám trụ cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Trở về với đời thường, dù mang trên mình những vết sẹo của chiến tranh và sức khỏe giảm sút, ông An vẫn luôn giữ vững tinh thần "tàn nhưng không phế". Ông tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, giáo dục con cháu về lòng yêu nước và giá trị của độc lập tự do.
Câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức về một thời đạn bom, mà còn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn thế hệ trẻ chúng tôi, nhắc nhở rằng mỗi phút giây hòa bình hôm nay đều được đổi bằng "thời hoa lửa" rực rỡ và gian khổ của những người cha, người anh đi trước.



