Mẹ Việt Nam Anh hùng – Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Nguyễn Thị Bảy
Nguyễn Thị Bảy là cán bộ cách mạng kiên trung tại Cần Giuộc, lãnh đạo phong trào Khởi nghĩa Nam Kỳ năm 1940. Bị bắt trong lúc làm nhiệm vụ, bà kiên quyết không khai báo và bị thực dân Pháp xử bắn năm 1941 khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sinh ra trong một gia đình lao động nghèo, lên mười tuổi mẹ mất, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Bảy theo cha – người thầy thuốc Bắc – sang Cần Đước sinh sống. Lớn lên, do cảnh dì ghẻ con chồng, mẹ rời nhà ra đi tìm đường tự lập. Mẹ đến vùng Phước Vĩnh Đông (huyện Cần Giuộc) làm nghề cấy mướn và đốn củi bên Rừng Sác để sinh sống.
Tại đây, mẹ gặp anh Nguyễn Văn Ớt – Bí thư chi bộ xã Phước Lại đang hoạt động bí mật. Hai người nên vợ nên chồng, rồi trở thành đồng chí cùng chiến tuyến. Anh Ớt đã giác ngộ cách mạng và tổ chức kết nạp Đảng cho mẹ khi mẹ mới 20 tuổi. Nhờ sự nhạy bén, nhiệt huyết và biết gắn bó với quần chúng, mẹ Bảy trưởng thành nhanh trong phong trào cách mạng địa phương. Năm 1934, mẹ tham gia Ban Chấp hành Quận ủy Cần Giuộc. Đến năm 1936, mẹ được bầu vào Tỉnh ủy Chợ Lớn, đồng thời giữ chức Bí thư Quận ủy Cần Giuộc. Dưới sự lãnh đạo của mẹ, phong trào “Đông Dương đại hội” và các Ủy ban hành động phát triển mạnh ở nhiều xã, ấp. Khi chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ (9/1939), thực dân Pháp đàn áp dữ dội phong trào cách mạng. Tuy nhiều cán bộ bị bắt hoặc phải chuyển địa bàn, nhưng mẹ Bảy vẫn kiên cường bám trụ, dựa vào dân để hoạt động bí mật, giữ được mạng lưới cách mạng ở Cần Giuộc. Tháng 11/1940, Xứ ủy Nam Kỳ phát lệnh khởi nghĩa. Cần Giuộc là nơi quần chúng tham gia mạnh mẽ nhất của tỉnh Chợ Lớn. Dưới sự chỉ đạo của Ủy ban khởi nghĩa do mẹ Bảy đứng đầu, du kích phá tề, diệt ác ôn, ngăn chặn giao thông địch và tước vũ khí nhiều nơi. Tuy nhiên, do điều kiện chưa chín muồi, cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ thất bại và bị đàn áp đẫm máu. Ngày 14/12/1940, khi đang trao đổi công tác trên xuồng cùng đồng chí Trần Chí Nam, mẹ Bảy bất ngờ bị lính lê dương phục kích. Đồng chí Nam hy sinh tại chỗ, còn mẹ bị bắt và giải về bót Pô-lô (Sài Gòn). Tại đây, địch tra tấn bằng đủ cực hình nhưng mẹ vẫn đanh thép nói: “Chúng bây là bọn cướp nước, bán nước! Chúng tao là người cộng sản có nhiệm vụ đánh đổ bọn bây, giành lại độc lập cho đất nước!”. Không khuất phục được mẹ, địch gọi mẹ là “Hoàng hậu đỏ” và chuyển giam mẹ sang khám Phú Mỹ – nơi giam giữ nhiều nữ chiến sĩ cộng sản, trong đó có Nguyễn Thị Minh Khai. Mẹ luôn động viên chị em kiên định niềm tin vào thắng lợi của cách mạng.
Cuối cùng, tòa án quân sự Sài Gòn kết án tử hình mẹ cùng đồng chí Minh Khai trong danh sách hơn 170 nữ tù chính trị bị giam lúc bấy giờ – hai nữ chiến sĩ duy nhất nhận án tử. Ngày 18/5/1941, thực dân Pháp đưa mẹ về xử bắn tại sân banh Cần Giuộc cùng bốn đồng chí khác. Trước mũi súng kẻ thù, mẹ bình tĩnh, mỉm cười nhìn nhân dân, từ chối bịt mắt để được nhìn quê hương lần cuối. Tiếng hô của mẹ và đồng đội vang lên giữa tiếng súng: “Đả đảo đế quốc Pháp!
Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm!”
Sự hy sinh của mẹ là nỗi xúc động lớn trong nhân dân Cần Giuộc, mãi mãi khắc ghi hình ảnh người nữ chiến sĩ cộng sản kiên trung, bất khuất. Nhà nước đã truy tặng bà danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân vào năm 2010 và danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng vào năm 2015 nhằm ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh kiên cường của bà trong sự nghiệp cách mạng.
Nguồn: Trang thông tin điện tử Đảng bộ huyện Gò Công Tây


