Trong lịch sử hào hùng của dân tộc, hình ảnh những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, của đức hy sinh và lòng yêu nước vô bờ bến. Mẹ Bùi Thị Tư, sinh năm 1920 tại xã Lộc Hòa (nay là xã Phú Quới), là một trong những bông hoa thép như thế – một người mẹ, người vợ đã gánh trên vai nỗi đau mất mát lớn lao nhưng vẫn hiên ngang, kiên cường, dâng hiến cho Tổ quốc hai người thân yêu nhất: người chồng và người con trai. Mẹ Bùi Thị Tư sinh ra trong thời kỳ đất nước còn chìm đắm dưới ách nô lệ. Lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống đấu tranh, từ sớm, Mẹ đã giác ngộ cách mạng. Khi lập gia đình, Mẹ và chồng – một chiến sĩ trung kiên – cùng chung một lý tưởng, một quyết tâm: đánh đuổi giặc ngoại xâm, giành độc lập tự do cho dân tộc. Tổ ấm nhỏ của Mẹ không chỉ là nơi chứa đựng tình yêu thương gia đình, mà còn là một căn cứ địa cách mạng thu nhỏ, là nơi che chở, nuôi giấu cán bộ, là điểm nối của phong trào đấu tranh tại địa phương. Nhưng chiến tranh đã không tha cho bất kỳ gia đình yêu nước nào. Nỗi đau đầu tiên ập đến khi người chồng – trụ cột tinh thần và vật chất của gia đình – đã anh dũng hy sinh nơi chiến trường. Mẹ Bùi Thị Tư đã phải một mình gồng gánh, vừa là cha, vừa là mẹ để nuôi dạy đứa con trai duy nhất. Mẹ nuôi nấng con trong tình yêu thương và lòng căm thù giặc sâu sắc, để rồi khi đất nước cần, Mẹ lại tiếp tục tiễn đứa con trai ấy lên đường cầm súng, nối bước cha. Và rồi, một lần nữa, số phận nghiệt ngã lại giáng xuống đôi vai gầy của Mẹ: người con trai yêu quý cũng đã mãi mãi nằm xuống vì sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Mất chồng, rồi lại mất con – nỗi đau chồng chất nỗi đau, tưởng chừng có thể làm quỵ ngã bất kỳ ai. Thế nhưng, từ trong sâu thẳm đau thương, nghị lực phi thường và lòng yêu nước đã giúp Mẹ Bùi Thị Tư đứng vững. Mẹ không chỉ đứng vững mà còn trở thành điểm tựa cho những người xung quanh. Hình ảnh Mẹ với tấm lưng còng vì năm tháng, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời niềm tin và ý chí, đã trở thành biểu tượng cho sự kiên cường. Mẹ tiếp tục tham gia công tác xã hội, động viên các bà mẹ khác, chăm lo cho các gia đình thương binh, liệt sĩ, và tích cực trong các phong trào xây dựng quê hương sau chiến tranh. Sự hy sinh thầm lặng và to lớn của Mẹ đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận bằng việc truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Đó là sự tri ân sâu sắc của cả dân tộc đối với một cuộc đời đã hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc. Mẹ Bùi Thị Tư là hiện thân của phẩm chất cao đẹp “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” của phụ nữ Việt Nam. Cuộc đời Mẹ như một ngọn đuốc sáng, soi rõ con đường của lòng yêu nước và đức hy sinh. Sự mất mát của Mẹ không chỉ là nỗi đau riêng, mà đã hòa vào nỗi đau chung, trở thành sức mạnh tinh thần to lớn góp phần vào thắng lợi vẻ vang của dân tộc. Hôm nay, trên quê hương Phú Quới (trước đây là Lộc Hòa) đổi mới từng ngày, các thế hệ con cháu luôn tưởng nhớ và biết ơn sâu sắc Mẹ Bùi Thị Tư. Tấm gương của Mẹ mãi mãi là bài học quý giá về lòng dũng cảm, đức hy sinh và nghị lực sống phi thường, nhắc nhở mỗi chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ cha anh đã ngã xuống, ra sức xây dựng quê hương, đất nước giàu mạnh, bảo vệ vững chắc nền độc lập, tự do mà Mẹ và bao thế hệ đã đổ máu xương để giành lấy. Mẹ Bùi Thị Tư – người Mẹ anh hùng của xã Phú Quới – sẽ sống mãi trong lòng dân tộc Việt Nam