Mẹ Việt Nam Anh hùng Công Thị Mùi – Hai lần tiễn con, một đời giữ trọn niềm tin
Mẹ Việt Nam Anh hùng Công Thị Mùi – Hai lần tiễn con, một đời giữ trọn niềm tin
Giữa lòng Thủ đô Hà Nội hôm nay, trong căn nhà nhỏ ở phường Phú Thượng, có một người mẹ đã dành gần trọn một thế kỷ để chứng kiến những đổi thay của đất nước. Mái tóc đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng trong trái tim Mẹ Việt Nam Anh hùng Công Thị Mùi vẫn vẹn nguyên ký ức về hai người con trai đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Cuộc đời mẹ là câu chuyện cảm động về lòng yêu nước, sự hy sinh và đức hy sinh thầm lặng của người mẹ Việt Nam.
Mẹ Công Thị Mùi sinh năm 1925 trong một gia đình lao động ở vùng Phú Thượng. Tuổi thơ của mẹ gắn liền với những ngày đất nước còn chìm trong cảnh nô lệ. Cuộc sống nghèo khó đã rèn luyện cho mẹ đức tính chịu thương, chịu khó và nghị lực vượt lên mọi gian khổ.
Lớn lên, mẹ xây dựng gia đình và sinh được sáu người con, gồm bốn người con trai và hai người con gái. Mẹ luôn dạy các con sống trung thực, yêu quê hương và biết đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích cá nhân. Những lời dạy giản dị ấy đã theo các con suốt những năm tháng trưởng thành.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, người con trai cả Công Văn Ngọc, mới mười bảy tuổi, đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Dù rất thương con, mẹ vẫn động viên con hoàn thành trách nhiệm với Tổ quốc. Đối với mẹ, nếu thế hệ trẻ không đứng lên bảo vệ đất nước thì sẽ không bao giờ có ngày hòa bình.
Những lá thư từ chiến trường là niềm an ủi lớn nhất của mẹ. Mỗi lần nhận thư, mẹ đọc đi đọc lại rồi cẩn thận cất giữ như báu vật. Nhưng rồi, sau những tháng ngày chờ đợi, mẹ nhận được giấy báo tử. Người con trai đầu đã anh dũng hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì nhiều năm sau, người con trai thứ hai Công Nghĩa Hoa tiếp tục lên đường thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Một lần nữa, chiến tranh lại cướp đi người con của mẹ. Hai lần nhận giấy báo tử là hai lần trái tim người mẹ như thắt lại, nhưng mẹ vẫn lặng lẽ chịu đựng, không một lời oán trách.
Đối với mẹ, các con tuy không trở về nhưng đã sống một cuộc đời ý nghĩa. Mỗi lần nhắc đến các con, mẹ luôn rưng rưng nước mắt nhưng cũng đầy tự hào. Mẹ từng chia sẻ rằng mỗi khi được gọi bằng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, điều đầu tiên mẹ nghĩ đến không phải là niềm vinh dự, mà là nhớ thương hai người con đã ngã xuống.
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ tiếp tục chăm lo gia đình, nuôi dạy con cháu và sống giản dị giữa tình yêu thương của bà con lối xóm. Ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành nơi nhiều đoàn viên, thanh niên, học sinh tìm đến để lắng nghe những câu chuyện về chiến tranh, về sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Mỗi lần kể chuyện, mẹ luôn nhắn nhủ lớp trẻ phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và không quên công lao của những người đã ngã xuống.
Đảng và Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng để ghi nhận những hy sinh to lớn của gia đình đối với sự nghiệp cách mạng. Những năm gần đây, lãnh đạo thành phố Hà Nội cùng nhiều cơ quan, đoàn thể thường xuyên đến thăm hỏi, chăm sóc và tri ân mẹ, thể hiện đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc.

Hôm nay, hình ảnh Mẹ Công Thị Mùi vẫn là biểu tượng đẹp của người mẹ Việt Nam giàu lòng yêu nước. Mẹ không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng những mất mát mà mẹ gánh chịu cũng là một phần của chiến thắng. Cuộc đời mẹ nhắc nhở mỗi chúng ta rằng, để có được hòa bình hôm nay, biết bao người mẹ đã âm thầm hiến dâng những điều thiêng liêng nhất của cuộc đời mình. Chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên sức mạnh và bản lĩnh của dân tộc Việt Nam.


