Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐẶNG THỊ NHƯỜNG (chi đoàn ấp 7a1)

Cần Thơ30/08/2026TRẦN NGUYỄN PHI YẾN (Đoàn xã Vị Thanh 1)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG ĐẶNG THỊ NHƯỜNG

Tác giả: TRẦN NGUYỄN PHI YẾN – Bí thư Chi đoàn ấp 7A1

Người mẹ kiên trung giữa những năm tháng chiến tranh

Có những người phụ nữ đi qua chiến tranh không để lại những trang sử hào nhoáng, cũng không mang trên mình những chiến công được kể bằng những con số. Họ chỉ lặng lẽ sống, lặng lẽ hy sinh và lặng lẽ trao những người thân yêu nhất của mình cho Tổ quốc.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Nhường là một người mẹ như thế.

Mẹ sinh năm 1912, quê ở ấp Nhơn Bình, xã Nhơn Ái, huyện Châu Thành, tỉnh Cần Thơ, nay thuộc huyện Phong Điền, thành phố Cần Thơ. Sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh, Mẹ đã chứng kiến biết bao cảnh đời cơ cực và những mất mát mà chiến tranh mang lại.

Nhưng Mẹ không chọn đứng ngoài cuộc.

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Mẹ tham gia làm giao liên huyện Châu Thành. Công việc giao liên giữa thời chiến không hề bình thường. Đó là những chuyến đi trong bóng tối, những con đường có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, những nhiệm vụ mà chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả tính mạng.

Mẹ vẫn đi.

Bởi Mẹ hiểu rằng, mỗi tin tức được chuyển đi, mỗi cơ sở cách mạng được giữ vững, mỗi cán bộ được bảo vệ đều góp một phần vào cuộc đấu tranh giành lại độc lập cho quê hương, đất nước.

Nhưng chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ và bình yên. Nó còn lần lượt lấy đi những người thân yêu nhất của Mẹ.

Chồng Mẹ, ông Nguyễn Văn Son, hy sinh năm 1964.

Bốn năm sau, năm 1968, người con trai của Mẹ là Nguyễn Văn Đậm cũng hy sinh.

Hai lần mất mát. Hai lần người mẹ phải đối diện với nỗi đau tưởng như không gì có thể bù đắp.

Với một người mẹ, mất chồng đã là một nỗi đau lớn. Mất thêm người con duy nhất lại càng là một vết thương không dễ gì nguôi ngoai.

Thế nhưng, Mẹ Đặng Thị Nhường vẫn không khuất phục.

Mẹ tiếp tục hoạt động cách mạng, tiếp tục làm nhiệm vụ giao liên và giữ vững lòng trung thành với cách mạng. Đằng sau những bước chân của Mẹ là nỗi đau của một người vợ mất chồng, một người mẹ mất con; nhưng phía trước Mẹ vẫn là Tổ quốc, là quê hương và là niềm tin vào ngày đất nước được hòa bình.

Ngày cuối cùng của người mẹ giao liên

Ngày 27 tháng 3 năm 1975, khi cả nước đang bước vào những ngày tháng quyết định của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, Mẹ Đặng Thị Nhường bị địch bắt.

Mẹ bị đưa về giam tại Sở 4 An ninh quân đội.

Kẻ thù dùng nhiều thủ đoạn, cực hình tra tấn hòng buộc Mẹ khai ra đường dây liên lạc và các cơ sở cách mạng. Nhưng trước những đòn tra khảo khắc nghiệt, Mẹ vẫn giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.

Mẹ không khuất phục.

Mẹ không phản bội đồng đội.

Mẹ giữ bí mật cho cách mạng bằng chính sự kiên cường của mình.

Và rồi, Mẹ đã trút hơi thở cuối cùng trong lao tù khi ngày đất nước hoàn toàn giải phóng đang đến rất gần.

Chỉ hơn một tháng sau ngày Mẹ bị bắt, miền Nam hoàn toàn giải phóng.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đất nước bước vào một trang sử mới.

Nhưng Mẹ Đặng Thị Nhường đã không còn được nhìn thấy ngày hòa bình ấy.

Mẹ đã ra đi, để lại phía sau một cuộc đời đầy mất mát nhưng cũng đầy kiêu hãnh.

Một người mẹ – một cuộc đời dâng hiến

Nhìn lại cuộc đời Mẹ Đặng Thị Nhường, người ta không chỉ nhớ đến một người mẹ có chồng và con hy sinh cho Tổ quốc.

Người ta nhớ đến một người phụ nữ đã biến nỗi đau riêng thành sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.

Mẹ đã mất chồng.

Mẹ mất người con duy nhất.

Và cuối cùng, chính Mẹ cũng hy sinh trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến.

Ba lần hy sinh ấy như ba dấu son in đậm lên một cuộc đời.

Mẹ không cầm súng nơi chiến trường, nhưng những bước chân giao liên của Mẹ cũng là những bước chân trên tuyến lửa. Mẹ không đứng giữa những trận đánh lớn, nhưng Mẹ đã góp phần giữ cho mạch máu cách mạng được nối liền.

Có lẽ, đó chính là vẻ đẹp của những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh: không ồn ào, không phô trương, nhưng vô cùng kiên cường.

Ngày 24 tháng 4 năm 1995, Nhà nước truy tặng Mẹ Đặng Thị Nhường danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”, ghi nhận những hy sinh to lớn của Mẹ đối với Tổ quốc.

Ngọn lửa còn mãi

Chiến tranh đã lùi xa.

Những con đường ngày nay đã có ánh điện, những mái nhà đã yên bình, trẻ em được đến trường và người dân được sống trong những ngày tháng không còn tiếng bom đạn.

Nhưng để có được bình yên ấy, đã có biết bao người mẹ như Mẹ Đặng Thị Nhường phải chịu những nỗi đau không thể gọi thành lời.

Mẹ đã trao cho Tổ quốc người chồng.

Mẹ đã trao cho Tổ quốc người con.

Và cuối cùng, Mẹ trao cả cuộc đời mình.

Có thể Mẹ không còn để kể lại câu chuyện của mình. Nhưng lịch sử sẽ kể thay Mẹ.

Lịch sử sẽ kể rằng, ở một miền quê Cần Thơ năm nào, đã có một người phụ nữ mang tên Đặng Thị Nhường từng bước qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh bằng lòng yêu nước, sự kiên trung và một trái tim của người mẹ.

Mỗi khi nhắc đến hai tiếng hòa bình, chúng ta càng phải biết cúi đầu trước những con người đã hy sinh để làm nên hòa bình ấy.

Và khi thế hệ trẻ hôm nay được sống dưới bầu trời bình yên, câu chuyện về Mẹ Đặng Thị Nhường nhắc chúng ta rằng:

Hòa bình không tự nhiên mà có.

Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu, bằng nước mắt và bằng những người mẹ đã âm thầm gửi những người thân yêu nhất của mình cho Tổ quốc.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Đặng Thị Nhường đã đi xa, nhưng ngọn lửa từ cuộc đời Mẹ vẫn còn đó — ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự kiên trung và của tình mẫu tử hòa vào tình yêu quê hương, đất nước.

Xin được cúi đầu tri ân Mẹ.

Xin được gọi tên Mẹ — Đặng Thị Nhường — bằng tất cả lòng biết ơn của thế hệ hôm nay.

Bởi có những người mẹ dù đã đi xa, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của họ sẽ mãi mãi ở lại trong ký ức dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn