Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Chơi
*Bài viết được trích từ quyển "Mẹ Việt Nam anh hùng huyện Chợ Lách" — xuất bản vào năm 2001, trang 32.
Vào một ngày cuối năm 1999, chúng tôi có dịp đến thăm gia đình Mẹ Lê Thị Chơi ở ấp Phú Long, xã Hưng Khánh Trung, huyện Chợ Lách.
Mẹ mất đã lâu — từ năm 1968. Vui vẻ tiếp chúng tôi là người con gái thứ tám của Mẹ. Chị chẳng biết hết về cuộc đời của Mẹ. Nhưng khi vừa lớn lên, chị đã nhìn thấy và đã hiểu:
Hoàn cảnh gia đình của cha-mẹ ngày xưa nghèo khó lắm. Cũng như bao gia đình khác, cha, mẹ đã phải làm lụng rất vất vả mới đủ ăn. Nhưng rồi những đứa con của cha mẹ cũng lần lượt ra đời. Cha-mẹ lại phải tảo tần, chắt chiu để nuôi con đến ngày khôn lớn.
Vốn được sinh ra và lớn lên tại một làng quê nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng nên cha mẹ sớm giác ngộ. Trong chín năm kháng chiến chống Pháp, chồng Mẹ đã là một đảng viên hoạt động bí mật ở tại xã nhà; trong kháng chiến chống Mỹ, ông là Bí thư chi bộ ấp. Sau cuộc tổng tấn công của quân và dân ta trong xuân Mậu Thân, năm 1968, địch tiến hành bình định ác liệt hòng chiếm lại các vùng nông thôn đã mất, chồng Me hy sinh.
Nối gót cha, cả bốn người con trai của Mẹ lần lượt lên đường làm nghĩa vụ cứu nước. Mẹ rất mừng và hãnh diện vì các con của Mẹ đã đi đúng hướng. Trong số bốn người con của Mẹ theo cách mạng thì đã có hai người hy sinh. Người con thứ tư là anh Trần Văn Hùng (bí danh Tấn Sĩ) tham gia Tiểu đoàn 265 lực lượng vũ trang tỉnh, hy sinh năm 1970 khi địch bình định ác liệt ở Tiền Giang. Người con út là anh Trần Văn Xây (bí danh Minh Hoàng) là y tá quân y tỉnh, hy sinh năm 1974 ở Thành An, Mỏ Cày. Hai người con trai còn lại của Mẹ, một người cũng là thương binh.
Mẹ không những có chồng – con tham gia cách mạng hy sinh, mà bản thân Mẹ cũng có nhiều đóng góp cho kháng chiến ở địa phương. Những lúc địch càn quét ác liệt, Mẹ tham gia đấu tranh chính trị trực diện với kẻ thù để chống càn quét, chống bắt lính...Mẹ là Mẹ chiến sĩ. Mẹ không tiếc tiền của, kể cả tính mạng để nuôi quân chiến đấu và nuôi giấu nhiều đồng chỉ chỉ huy lực lượng vũ trang. Mẹ xem họ như chính các con của Mẹ. Nhiều lần tham gia đấu tranh chính trị, biết Mẹ có liên hệ với cách mạng, địch bắt Mẹ đánh đập rất tàn nhẫn. Nhưng Mẹ không hề khuất phục, Mẹ luôn đi đầu trong các cuộc đấu tranh.v.v...
Thân Mẹ đã trải qua nhiều gian khổ những Mẹ vẫn vui. Niềm vui lớn nhất của Mẹ là được nhìn thấy chồng – con luôn giữ vững vị trí chiến đấu. Bốn lần tiễn con đi nhưng chưa lần nào Mẹ phải “khóc thầm lặng lẽ”. Mẹ cảm thấy hạnh phúc, bởi các con của Mẹ vẫn còn đầy đủ và chiến đấu rất anh dũng cho đến sau ngày Mẹ mất. Mẹ vẫn giữ mãi được niềm vui và niềm hạnh phúc ấy nơi chín suối. Có lẽ Mẹ chỉ có một nỗi buồn là không nhìn thấy ngày quê hương đất nước được hòa bình thống nhất. Và Mẹ cũng chẳng hay Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng” – phần thưởng cao quý nhất của các Bà Mẹ Việt Nam.



