Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Có – Biểu tượng lòng hy sinh
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Có – Biểu tượng của lòng hy sinh
Mỗi đất nước đều có những con người làm nên lịch sử. Với Việt Nam, đó là những anh hùng liệt sĩ, những chiến sĩ quả cảm và cả những người mẹ bình dị mà phi thường. Trong trái tim em, mẹ Lê Thị Có là hình ảnh đẹp của người phụ nữ Việt Nam thời chiến: giàu yêu thương, giàu nghị lực và hết lòng vì Tổ quốc. Mỗi khi đọc về cuộc đời mẹ, em càng thêm tự hào về dân tộc mình và càng biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Mẹ Lê Thị Có sinh năm 1916 tại xã Phước Vĩnh Tây, tỉnh Tây Ninh. Mẹ lớn lên trong thời kỳ đất nước còn chìm trong chiến tranh và nhân dân phải chịu nhiều gian khổ. Từ nhỏ, mẹ đã chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, người dân sống trong thiếu thốn và lo sợ. Chính hoàn cảnh ấy đã nuôi dưỡng trong mẹ tình yêu quê hương sâu sắc cùng ý chí đấu tranh mạnh mẽ. Mẹ không chọn cuộc sống bình yên riêng cho bản thân mà quyết định góp phần vào công cuộc giải phóng dân tộc. Điều đó khiến em vô cùng kính phục.
Năm 1968, mẹ tham gia làm giao liên. Mẹ chuyển tài liệu, thư từ và tin tức cho cán bộ cách mạng trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Công việc ấy đòi hỏi sự cẩn thận, gan dạ và kiên trì. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, mẹ có thể bị địch phát hiện hoặc bắt giữ. Đến năm 1969, mẹ tiếp tục tham gia lực lượng liên lạc Y4 Nhà Bè. Dù tuổi đã lớn, mẹ vẫn không ngại gian lao, ngày đêm âm thầm làm nhiệm vụ. Những bước chân lặng lẽ của mẹ đã góp phần giữ vững đường dây liên lạc của cách mạng. Em hiểu rằng có những việc làm tuy nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn.
Năm 1970, mẹ bị địch bắt. Trong tù, mẹ phải chịu nhiều cực hình tra tấn đau đớn. Kẻ thù muốn mẹ khai ra bí mật của tổ chức cách mạng, nhưng mẹ vẫn giữ vững khí tiết, không hề khuất phục. Em nghĩ rằng không phải ai cũng có thể mạnh mẽ như vậy. Chính lòng yêu nước và niềm tin vào ngày chiến thắng đã giúp mẹ vượt qua những tháng ngày tù đày khắc nghiệt. Sau khi được trả tự do năm 1972, mẹ lại tiếp tục tham gia hoạt động bí mật cho đến năm 1975. Điều đó cho thấy ý chí kiên cường của mẹ không gì lay chuyển được.
Mẹ còn phải chịu nỗi đau mất người con trai duy nhất là anh Lưu Văn Hai. Anh đã hy sinh năm 1971 khi đang làm nhiệm vụ. Với bất cứ người mẹ nào, đó là mất mát vô cùng lớn lao. Nhưng mẹ không gục ngã trong đau thương. Mẹ tiếp tục sống và cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh của con trai. Sự mạnh mẽ ấy khiến em vô cùng xúc động và càng thêm kính trọng mẹ.
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ vẫn tiếp tục tham gia công tác xã hội. Mẹ sống giản dị, gần gũi, luôn giúp đỡ mọi người và gương mẫu trong các phong trào địa phương. Năm 1994, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Đây là niềm vinh dự lớn lao và hoàn toàn xứng đáng với những gì mẹ đã hy sinh cho đất nước.
Mẹ Lê Thị Có luôn sống trong trái tim em như biểu tượng đẹp của lòng yêu nước. Em biết rằng cuộc sống yên bình hôm nay là nhờ sự hy sinh của những người như mẹ. Vì thế, em sẽ cố gắng học giỏi, chăm ngoan, biết yêu thương gia đình, kính trọng thầy cô và giúp đỡ bạn bè. Em mong rằng mình sẽ trở thành người có ích để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.



