MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ ĐẬU – NGƯỜI MẸ GIỮ TRỌN KÝ ỨC THỜI HOA LỬA
Trong hành trình đi qua những năm tháng chiến tranh, có những người trực tiếp cầm súng nơi chiến trường. Cũng có những người ở lại phía sau, âm thầm chịu đựng mất mát, chờ đợi và tiễn những người thân yêu ra đi.
Những người mẹ ấy chính là một phần không thể thiếu của lịch sử.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Đậu, sinh năm 1939, hiện sinh sống tại phường Hoài Nhơn Tây, tỉnh Gia Lai, là một trong những người mẹ đã đi qua những năm tháng chiến tranh bằng sự hy sinh và lòng yêu nước của một người mẹ Việt Nam.
Cuộc đời Mẹ gắn với một thế hệ đã trưởng thành trong những năm đất nước còn chia cắt. Đó là thế hệ mà việc người thân lên đường tham gia cách mạng, chiến đấu vì quê hương là một điều thiêng liêng nhưng cũng đầy nước mắt.
Có những cuộc chia tay không biết ngày trở lại.
Có những lời dặn dò tưởng như rất bình thường nhưng sau đó trở thành ký ức cuối cùng.
Và có những người mẹ đã phải chờ đợi trong chiến tranh bằng một niềm hy vọng mong manh rằng người thân của mình sẽ trở về.
Nhưng chiến tranh đã để lại những khoảng trống không gì có thể bù đắp.
Mẹ Lê Thị Đậu đã trở thành Mẹ Việt Nam Anh hùng, một danh hiệu cao quý của Đảng và Nhà nước ghi nhận những mất mát, hy sinh to lớn của Mẹ và gia đình đối với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.
Ngày nay, Mẹ đã ở tuổi ngoài 80.
Chiến tranh đã lùi xa hàng chục năm, nhưng những ký ức của một thời hoa lửa vẫn là một phần trong cuộc đời Mẹ.
Mỗi dịp các cơ quan, đoàn thể đến thăm, những lời hỏi han, những món quà nhỏ không chỉ mang ý nghĩa vật chất.
Đó còn là sự tri ân.
Là lời nhắc rằng đất nước hôm nay vẫn nhớ đến những người đã hy sinh.
Đầu năm 2026, Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Gia Lai đã đến thăm, trao quà và thực hiện việc phụng dưỡng Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Đậu. Đây là một trong những hoạt động thể hiện đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa”, chăm lo đời sống vật chất và tinh thần cho các Mẹ Việt Nam Anh hùng trên địa bàn tỉnh.
Ở tuổi xế chiều, điều quý giá nhất đối với một người mẹ có lẽ không phải là những món quà vật chất.
Đó là sự quan tâm.
Là những người trẻ còn nhớ đến Mẹ.
Là những câu chuyện về thế hệ đã hy sinh vẫn được kể lại.
Và là niềm vui khi biết rằng sự hy sinh của gia đình mình không bị lãng quên.
Câu chuyện về Mẹ Lê Thị Đậu cũng nhắc thế hệ hôm nay rằng chiến tranh không chỉ có những trận đánh ngoài mặt trận.
Chiến tranh còn hiện diện trong từng mái nhà.
Trong những người mẹ tiễn con.
Trong những người vợ chờ chồng.
Trong những gia đình nhận tin người thân không trở về.
Và trong những năm tháng sau chiến tranh, khi người ở lại phải học cách sống cùng nỗi nhớ.
Hôm nay, đất nước đã hòa bình.
Những con đường quê hương đã đổi thay.
Thế hệ trẻ được học tập, lao động và xây dựng tương lai trong một cuộc sống không còn tiếng súng.
Nhưng để có được bình yên ấy, đã có biết bao người mẹ phải chịu những mất mát mà không gì có thể bù đắp.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Đậu – một người mẹ bình dị giữa đời thường, nhưng cuộc đời Mẹ là một phần của lịch sử.



