MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ HOA
MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ HOA
Mẹ Lê Thị Hoa, quê xã Tân Phú, huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An, là người phụ nữ bình dị nhưng kiên cường giữa thời bom đạn. Gia đình mẹ có bốn người con trai, tất cả đều xung phong tham gia lực lượng giải phóng từ rất sớm. Những ngày tiễn con ra trận, mẹ chỉ dặn: “Đi mạnh giỏi, giữ tròn khí phách người Nam Bộ.”
Hậu phương miền Tây thời chiến vô cùng gian khó. Ruộng đồng cháy rụi, máy bay địch quần thảo, nhưng mẹ Hoa vẫn bám đất, bám làng, sản xuất nuôi quân. Ngôi nhà lá của mẹ là nơi trú chân an toàn cho nhiều chiến sĩ trong mỗi chuyến hành quân. Mẹ gói từng nắm cơm, từng chiếc bánh tét gửi vào chiến khu; mẹ âm thầm góp từng lon gạo, từng con gà cho bộ đội. Cả cuộc đời mẹ như ngọn lửa nhỏ thắp sáng giữa những ngày tối tăm nhất.
Bốn người con của mẹ lần lượt hy sinh trong các trận đánh giữ làng, giữ xóm. Nỗi đau dồn dập chẳng thể nào kể xiết, nhưng mẹ không gục ngã. Mẹ thường thắp hương trước bàn thờ con và khấn: “Má thương tụi bây, nhưng má thương nước này hơn.” Chính niềm tin vào thắng lợi cuối cùng đã giúp mẹ sống tiếp, giúp mẹ trở thành hậu phương vững chắc cho nghĩa quân.
Ngày đất nước thống nhất, mẹ Hoa khóc thật nhiều. Đó là những giọt nước mắt chứa cả nỗi đau lẫn niềm tự hào. Chính sự hy sinh lặng thầm của mẹ và của hàng vạn bà mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp đất nước đã góp phần làm nên chiến thắng vĩ đại ấy.



