MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ HUỆ
Khi đặt chân đến căn nhà nhỏ của mẹ Lê Thị Huệ Tại Phú khánh, tây hòa, đăklăk tôi đã không kìm được xúc động khi nghe kể về người con gái anh hùng của mẹ, liệt sĩ Phùng Thị Tuyết Siêm sinh năm 1954. Câu chuyện” thời hoa lửa” của mẹ không chỉ là sự hy sinh của một cá nhân, mà còn là nỗi đau chung, là bài học lớn cho thế hệ chúng tôi.
Cô con gái Phùng Thị Tuyết Siêm hồi ấy mới 17 tuổi đã là Thanh niên xung phong và là y tá đơn vị Hòa Tân tây hoạt bát , yêu nước . Dù còn trẻ, cô đã sớm thể hiện lòng yêu nước, yêu quê hương căm ghét đế quốc Mỹ. Với tinh thần yêu nước sục sôi, nghe tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc, cco luôn ấp ủ khát vọng cống hiến cho tổ quốc “ Khi cuộc kháng chiến chông mỹ ngày càng ác liệt, Phùng thị tuyết siêm Đã không ngần ngại gia nhập LLVT, tham gia đào hầm để người dân có thể ẩn nấp.
Mẹ Lê Thị Huệ kể lúc xưa mẹ làm phụ nữ, làm thư ký văn phòng, mẹ vẫn còn ám ảnh khi nhớ lại lúc ấy mẹ bị địch bắt ở tù tra khảo dã man nhất là ở hai bàn tay, không có cơm ăn, không có chỗ đi vệ sinh.
Cô con gái của mẹ Phùng thị tuyết siêm lúc ấy 18 tuổi , năm đó ba cô tập kết ở ngoài bắc, cô ra gặp Ba nhưng chưa gặp được lúc đi trên đường bị địch bắt và hy sinh, hài cốt cô được chôn cất ở nghĩa trang Đông tác.
Dù nỗi đau mất con không bao giờ nguôi ngoai, nhưng trong ánh mắt mẹ vẫn ánh lên niềm tự hào về người con gái đã dũng cảm chiến đấu vì tổ quốc. Câu chuyện của mẹ và con gái là minh chứng sống cho tinh thần yêu nước, sẵn sàng hy sinh vì độc lập tự do – một ngọn lửa thiêng liêng sẽ tiếp tục được thắp sáng cho thế hệ mai sau



