Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Lựu: Mang 2 nỗi đau mất chồng mất con và ký ức chưa từng phai nhòa

Mẹ VNAH Lê Thị Lựu là minh chứng sống kiên cường qua các thời kỳ chiến tranh, từng có gia đình đầy đủ với chồng và 5 người con. Trong chiến tranh, chồng mẹ xung phong ra mặt trận, rồi con trai cắt máu ăn thề xin đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Mẹ mang trong mình những mất mát, nỗi đau lớn và ký ức không phai mờ về chiến tranh.

Quảng Trị01/09/2026Nguyễn Thị Minh Thư (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh UBND tỉnh Quảng Trị)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Lựu: Mang 2 nỗi đau mất chồng mất con và ký ức chưa từng phai nhòa

Có những chuyến đi không dài, nhưng khi trở về, trong lòng mỗi người lại mang theo những câu chuyện thật dài.

Hôm nay, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên Sở Nông nghiệp và Môi trường – có dịp đến thăm, nấu một bữa cơm gia đình và quây quần bên Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Lựu (sinh năm 1927). Một bữa cơm giản dị, vài món ăn thân thuộc, những tiếng cười và câu chuyện của mẹ… vậy mà đủ làm căn nhà nhỏ trở nên ấm áp lạ thường.

Mẹ Lựu là minh chứng sống cho một thế hệ đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt mà hào hùng. Mẹ từng có một gia đình nhỏ với người chồng và 5 người con. Rồi chiến tranh đi qua, mang theo những người thân yêu nhất của mẹ.

Chồng mẹ xung phong ra mặt trận, từng là Đội trưởng Đội Cờ đỏ, rồi hy sinh tại chiến trường Vĩnh Linh năm 1966.

Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, năm 1978, người con trai thứ ba của mẹ lại hy sinh tại chiến trường Campuchia.

Trong căn nhà nhỏ, chúng tôi lặng người khi nghe mẹ kể về những người đã nằm lại nơi chiến trường. Mẹ nhớ rất rõ từng mốc thời gian, từng địa danh. Gần một thế kỷ đã đi qua, nhưng ký ức trong mẹ dường như vẫn nguyên vẹn.

Mẹ kể về những lá thư người con trai gửi về trước ngày hy sinh. Trong thư, anh gửi lời dặn dò yêu thương đến đứa cháu chưa một lần được gặp mặt.

Chúng tôi ngồi nghe, có những lúc chẳng ai nói gì. Chỉ lặng im để nghe mẹ kể.

Có lẽ, với mẹ, đó không chỉ là những câu chuyện của riêng gia đình. Đó là ký ức của một thời đại – nơi biết bao người đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình.

Bữa cơm hôm ấy cũng vì thế mà đặc biệt hơn.

Chúng tôi cùng nhau chuẩn bị từng món ăn, người nhặt rau, người nấu nướng, người dọn bàn. Không cầu kỳ, chẳng sang trọng, chỉ là những món ăn mang hương vị của một bữa cơm gia đình.

Mẹ ngồi bên, nhìn chúng tôi rồi cười hiền.

Mẹ bảo: “Các con đến là mệ vui rồi”

Một câu nói rất nhẹ, nhưng khiến chúng tôi thấy sống mũi cay cay.

Bởi chúng tôi hiểu rằng, với những người mẹ đã dành cả cuộc đời để gánh gồng, điều quý giá nhất đôi khi chẳng phải vật chất. Đó là một lời hỏi thăm, một cái nắm tay, một bữa cơm có người ngồi bên và một buổi sáng căn nhà đầy tiếng nói cười.

Bà Hoàng Thị Đào – con gái cả của mẹ – xúc động kể rằng, khi biết đoàn đến thăm, cả ngày hôm trước mẹ thao thức. Bà nói: “Người già mà, tình cảm, sự quan tâm mới là chân quý nhất, những điều khác nữa đâu còn nhiều ý nghĩa.”

Nghe câu ấy, chúng tôi càng thấm thía ý nghĩa của chuyến đi.

Gần 100 tuổi, mẹ Lựu vẫn minh mẫn, vẫn nhớ những câu chuyện của năm tháng đã xa. Trong không gian nhỏ nơi mẹ sống cùng con cháu, những kỷ vật của chồng và người con trai đã hy sinh vẫn được gìn giữ cẩn thận.

Mỗi kỷ vật là một câu chuyện.
Mỗi câu chuyện là một phần lịch sử.
Và mỗi lời mẹ kể là một lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình, về sự hy sinh và lòng biết ơn đối với những người đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Chúng tôi đến với mẹ bằng một bữa cơm nhỏ.

Nhưng khi ra về, chúng tôi mang theo nhiều hơn thế.

Mang theo câu chuyện của mẹ. Mang theo ánh mắt, nụ cười và những ký ức của một thế hệ. Mang theo sự biết ơn đối với những người đã hy sinh mà không một lời đòi hỏi.

Bữa cơm hôm ấy không chỉ là một hoạt động tri ân.

Đó là một bữa cơm gia đình – nơi những người trẻ được ngồi bên một người mẹ, được nghe mẹ kể chuyện, được chạm vào ký ức và hiểu thêm giá trị của hai chữ “hòa bình”.

Và có lẽ, điều đẹp nhất của chuyến đi chính là khoảnh khắc chúng tôi nhận ra:

Có những người mẹ đã dành cả cuộc đời để trao đi.
Để hôm nay, chúng ta có thể trở về, ngồi bên mẹ, gọi một tiếng “Mẹ ơi!” và cùng mẹ ăn một bữa cơm bình dị.

Một bữa cơm nhỏ, nhưng ấm cả một tình mẹ. 💙

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn