Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Măng
Chuyện kể về Mẹ, chỉ còn nhớ lại qua ký ức của anh Ca Văn Đoàn, người con trai thứ tư của Mẹ. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo khó, như nhiều cô gái thôn quê khác, Mẹ lập gia đình với ông Ca Vĩnh Đức từ khi tuổi mới đôi mươi. Cuộc sống của người nông dân một nắng hai sương trên ruộng đồng mới đủ lo cho gia đình ngày hai bữa ăn. Hai ông bà có bảy người con (bốn trai, ba gái). Vẫn như bao gia đình khác, một lòng yêu nước nồng nàn, Mẹ đã lần lượt tiễn chồng và bốn người con trai của Mẹ ra đi theo tiếng gọi của non sông, đất nước, một mình Mẹ đảm nhận vai trò vừa làm mẹ, vừa làm cha lam lũ, khó nhọc nuôi các con khôn lớn nên người góp sức xây dựng quê hương, đất nước.
Chồng mẹ là cán bộ địa phương (xã ủy viên) mất năm 1969. Đây là giai đoạn giặc tàn phá ác liệt, trong một trận càn với quy mô lớn, ông bị địch bắn chết. Cùng năm ấy, 6 tháng sau Mẹ lại nghe tin báo nghẹn ngào, người con thứ ba của gia đình là anh Ca Văn Dũng hy sinh khi đang hoạt động trên địa bàn xã Châu Bình, huyện Giồng Trôm. Anh Dũng thoát ly gia đình từ năm 16 tuổi, anh ra đi mang theo cả hoài bão, nhiệt huyết của tuổi trẻ về một ngày chiến thắng. Tiễn con đi, Mẹ mong các con chân cứng đá mềm, anh trở thành trinh sát tiểu đoàn 516. Người anh thứ tư Ca Văn Đoàn kể lại rằng: “Sau khi thoát ly gia đình, anh em chỉ gặp lại nhau một lần, trên đường hành quân xa và anh Ba đã ghé về thăm nhà để thắp nén hương cho ba”, vài dòng thư anh viết vội trên đường hành quân. Rồi đến tháng 11, gia đình nhận được tin anh hy sinh. Thế nhưng, sự tàn bạo, ác liệt của chiến tranh không chỉ dừng ở đó, dù đã có hồ sơ gốc các phần mộ liệt sĩ nhưng do chiến tranh lâu dài bom đạn kẻ thù đã cày xéo. Chính vì vậy, sau ngày giải phóng phần mộ được quy tập về nghĩa trang liệt sĩ tỉnh, nằm trên phần mộ vô danh kia là một phần xương cốt của anh nằm đó.
Miền Nam hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối. Nước mắt nén vào trong cuộc chia ly hôm nào, nay vỡ òa ngày ba người con trai của Mẹ lần lượt quay trở về đoàn tụ với gia đình. Niềm vui sum họp gia đình chưa bao lâu, Mẹ lại phải nén nỗi đau người đầu bạc tiễn người tóc xanh khi người con trai thứ hai và thứ năm của Mẹ qua đời do mang trong mình nhiều vết thương của chiến tranh. Nhưng, Mẹ rất tự hào vì con của Mẹ đã góp một phần xương máu của mình cho quê hương, đất nước. Mẹ còn một người con trai là Ca Văn Đoàn, hiện là Chi hội trưởng, Chi hội Cựu chiến binh, ấp Thành Hóa I, xã Tân Thành Bình, huyện Mỏ Cày Bắc. Anh cùng các em gái cận kề, sớm hôm chăm sóc Mẹ lúc tuổi già.
Trải qua 42 năm chiến tranh, đất nước từng ngày chuyển mình trong nhịp sống mới, những người con của Mẹ giờ đã yên bề gia thất. Mẹ chân đã yếu, mắt đã mờ, trí nhớ của Mẹ đã giảm, trên gương mặt hằn sâu vết chân chim, mái tóc bạc phơ bới củ tỏi, cái miệng móm mém hay cười, nụ cười như xóa đi quá khứ đau thương của chiến tranh nhưng vết thương lòng vẫn âm ỉ, vẫn còn đọng mãi. Mẹ hiện sống trong vòng tay yêu thương chăm sóc của con cháu, tuổi già của Mẹ như ấm lại.
Mỗi lần đến thăm Mẹ, tôi đón lấy đôi bàn tay gầy gò, rám nắng, dạn dày sương gió, đôi bàn tay ấy đi qua tuổi xuân của Mẹ, chưa một phút giây nào đôi bàn tay Mẹ ngừng vất vả, tần tảo sớm hôm. Bàn tay Mẹ, như bàn tay của bao Mẹ Việt Nam anh hùng khác, đôi bàn tay đẹp nhất trên đời. Chúng con luôn biết ơn các Mẹ vì đã hy sinh cả cuộc đời, để chúng con được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, có một cuộc sống đầy đủ, một tương lai tươi sáng.
Các Mẹ là minh chứng sống của lịch sử, là tấm gương sáng soi cho tuổi trẻ cả nước nói chung và Bến Tre nói riêng để cống hiến sức mình vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc bằng những hành động, việc làm thiết thực tràn đầy tình yêu thương của người Mẹ Việt Nam.
Bản thân tôi với mục tiêu lý tưởng của mình, tôi sẽ không ngừng phấn đấu, kiên trì, cố gắng học hỏi kinh nghiệm để trở thành giảng viên Trường Chính trị. Góp phần cùng tuổi trẻ Bến Tre hưởng ứng tinh thần thi đua “Đồng Khởi mới”, phong trào “Đồng Khởi khởi nghiệp của tỉnh Bến Tre” vươn lên làm giàu cho mình, cho quê hương như Bí thư Tỉnh ủy Võ Thành Hạo nhắn nhủ với tuổi trẻ tỉnh nhà nhân dịp Xuân Mậu Tuất - 2018 sắp đến “Không ai muốn nghèo, không ai muốn bị khinh rẻ. Tuy nhiên, giữa cái “muốn” và cái “được” luôn có một khoảng cách. Và thêm cái “sợ” nữa. Sợ đủ thứ: sợ thất bại, sợ rủi ro, sợ trời không chiều lòng người v.v….Cái “sợ” làm cho khoảng cách giữa cái “muốn” và cái “được” càng dài ra! Tôi nghĩ rằng, chính bạn chứ không ai khác, là người kéo khoảng cách đó gần lại bằng đôi tay, trí tuệ và lòng dũng cảm của mình!”./.


