MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ MÙI – NỖI ĐAU HÓA THÀNH NIỀM TỰ HÀO
Tác giả: Nguyễn Thị Trà My
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Mùi (1904–2003) quê ở làng Đức Thạnh, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi. Trong những năm tháng chiến tranh, mẹ cùng chồng là ông Nguyễn Cách tham gia nuôi giấu, che chở cán bộ cách mạng. Gia đình mẹ có 10 người con, trong đó nhiều người tham gia cách mạng và 4 người con đã hy sinh. Cuộc đời mẹ vì thế gắn liền với những năm tháng gian khổ của quê hương và những mất mát lớn lao mà chiến tranh để lại.
Những năm cuối thập niên 1960, quê hương mẹ bị địch đánh phá dữ dội. Để ngăn chặn phong trào cách mạng, địch tăng cường càn quét, truy lùng, bắt bớ và khủng bố nhân dân. Trong hoàn cảnh ấy, những người con của mẹ lần lượt tham gia hoạt động cách mạng và chiến đấu.
Năm 1966, người con trai Nguyễn Xuân Việt hy sinh. Một năm sau, năm 1967, Nguyễn Cường, còn gọi là Tự Đô, đang làm nhiệm vụ thì bị máy bay địch oanh tạc và hy sinh, thi thể không còn nguyên vẹn. Đến năm 1969, người con Nguyễn Kiêm tham gia hoạt động tại địa phương, làm công tác ở Nông hội, vận động, thu gom lương thực cho cách mạng. Anh bị địch bắt, đánh đập dã man nhưng vẫn kiên quyết không khai báo, giữ vững tinh thần cho đến khi hy sinh.
Đến năm 1968, mẹ lại phải chịu thêm một mất mát vô cùng lớn khi người con thứ 10 là Nguyễn Tiến Hưng hy sinh trong lúc chiến đấu. Khi ấy, anh đang làm nhiệm vụ với chức vụ Tiểu đội trưởng thuộc lực lượng vũ trang Quân khu 4. Trước sự hy sinh của con, mẹ phải chứng kiến cảnh người con thân yêu không còn trở về. Những mất mát liên tiếp khiến nỗi đau của người mẹ ngày một chất chồng: bốn người con lần lượt hy sinh, cùng với người chồng của mẹ cũng đã hy sinh.
Sau khi chồng là ông Nguyễn Cách hy sinh, mẹ tiếp tục một mình gánh vác gia đình, chăm sóc các cháu. Có những thời điểm mẹ bị bắt giam, những người cháu nhỏ cũng phải đi theo vì ở nhà không có ai chăm sóc. Những năm tháng chiến tranh đã lấy đi của mẹ những người thân yêu nhất, nhưng mẹ vẫn cố gắng vượt qua đau thương để tiếp tục sống và nuôi dưỡng các cháu trưởng thành.
Mỗi khi nhắc đến những người con đã hy sinh, mẹ có lúc ngồi lặng, có lúc xúc động rơi nước mắt khi nhìn lên những tấm ảnh trên bàn thờ. Ngày đêm, mẹ thắp nén nhang tưởng nhớ chồng, các con và những người thân đã ngã xuống. Với mẹ, chiến tranh đã đi qua nhưng những ký ức và nỗi đau mất mát vẫn còn ở lại.
Dù phải chịu quá nhiều hy sinh, mẹ vẫn cảm thấy vui mừng khi quê hương được hòa bình, đất nước được thống nhất và nhân dân được sống trong tự do. Mẹ cũng tự hào vì những người con của mình đã góp sức vào sự nghiệp giải phóng dân tộc, và mong muốn thế hệ sau tiếp tục gìn giữ những thành quả mà cha ông đã đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương.
Ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh của mẹ cùng gia đình đối với cách mạng, Nhà nước đã phong tặng Mẹ Lê Thị Mùi danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng theo Quyết định số 394/KTCTN ngày 17/12/1994. Mẹ qua đời năm 2003 tại phường Tân Tiến, thành phố Biên Hòa, để lại một câu chuyện xúc động về sự hy sinh của người mẹ và những người con trong những năm tháng chiến tranh.
Cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Mùi là câu chuyện về một người mẹ đã phải chịu đựng những mất mát quá lớn nhưng vẫn kiên cường vượt qua. Sự hy sinh và những đóng góp của gia đình mẹ là một phần của lịch sử, góp phần nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, độc lập và cuộc sống bình yên.



