MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ NÀ NGỌN LỬA BẤT DIỆT TRÊN QUÊ HƯƠNG ĐÔNG HÒA

Có những con người không cần cầm súng ngoài chiến trường nhưng cuộc đời của họ lại là bản anh hùng ca bất tận. Có những người mẹ không trực tiếp xông pha nơi bom đạn nhưng sự hy sinh của họ lớn lao đến mức được cả dân tộc tôn vinh bằng danh hiệu thiêng liêng: Mẹ Việt Nam Anh hùng.

Trên mảnh đất Đông Hòa, tỉnh Phú Yên – vùng đất giàu truyền thống yêu nước và cách mạng – có một người mẹ như thế. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Nà, người đã hiến dâng những điều quý giá nhất của cuộc đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Mỗi lần nhắc đến hai tiếng "Mẹ", tôi lại nghĩ đến hình ảnh người phụ nữ Việt Nam tảo tần, lam lũ, một đời vì chồng, vì con. Nhưng Mẹ Lê Thị Nà còn mang trên vai một nỗi đau lớn hơn thế. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, mẹ đã tiễn chồng và ba người con lên đường chiến đấu. Rồi lần lượt, những tờ giấy báo tử gửi về. Chồng hy sinh. Ba người con cũng mãi mãi không trở về.
Không có nỗi đau nào lớn hơn khi một người mẹ phải tiễn đưa chính những đứa con mình sinh thành, nuôi dưỡng. Đó là nỗi đau không thể đong đếm bằng nước mắt, cũng không thể diễn tả bằng lời. Thế nhưng, vượt lên trên nỗi đau riêng, Mẹ vẫn giữ trọn niềm tin vào Đảng, vào cách mạng và vào ngày đất nước thống nhất. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của gia đình mình cũng như hàng triệu gia đình Việt Nam khác không phải là vô nghĩa. Đó là sự đánh đổi để thế hệ mai sau được sống trong hòa bình, tự do và hạnh phúc. Lịch sử dân tộc Việt Nam đã ghi nhận biết bao người mẹ như Mẹ Lê Thị Nà. Họ không chỉ sinh ra những người con anh hùng mà còn nuôi dưỡng tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và lòng trung thành với Tổ quốc. Chính từ những mái nhà đơn sơ nơi làng quê, từ những bữa cơm đạm bạc, từ lời dặn dò của mẹ trước lúc con lên đường, đã góp phần làm nên sức mạnh của cả dân tộc trong các cuộc kháng chiến trường kỳ.
Đông Hòa là vùng đất từng chịu nhiều bom đạn của chiến tranh. Nơi đây có những địa danh đã đi vào lịch sử như Vũng Rô – bến tiếp nhận những chuyến tàu không số trên tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển. Cũng trên mảnh đất ấy, biết bao người con ưu tú đã ngã xuống vì độc lập dân tộc. Và phía sau những người chiến sĩ ấy là những người mẹ lặng lẽ chờ con, là những mái nhà luôn đỏ lửa yêu thương và niềm tin. Mẹ Lê Thị Nà chính là hình ảnh tiêu biểu cho những người mẹ ấy.
Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, nhưng những mất mát không thể nào bù đắp. Ngày hôm nay, khi nhìn những con đường rộng mở, những trường học khang trang, những khu dân cư yên bình của thị xã Đông Hòa, chúng ta càng thấm thía rằng cuộc sống ấy được xây dựng từ sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, chiến tranh chỉ còn trong sách giáo khoa, trong những bộ phim tư liệu hay những câu chuyện của ông bà. Nhưng đối với Mẹ Lê Thị Nà, chiến tranh là ký ức của cả một đời người. Đó là những ngày chờ thư, những đêm mất ngủ, những lần tiễn người thân đi mà không biết có ngày trở lại.
Có lẽ điều khiến tôi xúc động nhất không phải là những tấm huân chương hay danh hiệu cao quý, mà chính là sự bình dị của mẹ. Sau tất cả những hy sinh lớn lao, mẹ vẫn sống giản dị trên chính quê hương mình. Mẹ không kể công, không đòi hỏi điều gì cho riêng bản thân. Điều mẹ mong muốn nhất chỉ là đất nước mãi mãi hòa bình, con cháu được học hành, trưởng thành và sống tử tế. Mỗi lần các đoàn viên, thanh niên, học sinh hay các cơ quan, đơn vị đến thăm hỏi, tri ân, ánh mắt hiền từ của mẹ như nhắc nhở rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách. Lịch sử đang hiện diện ngay trong cuộc sống, trong những con người đã dành cả tuổi xuân và hạnh phúc riêng cho Tổ quốc.
Chủ tịch Hồ Chí Minh từng căn dặn: "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước." Trách nhiệm giữ nước trong thời bình không còn là cầm súng ngoài chiến trường mà là học tập, lao động, sáng tạo, sống có lý tưởng và biết cống hiến cho cộng đồng. Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể làm cho sự hy sinh của các Mẹ Việt Nam Anh hùng trở nên ý nghĩa hơn bằng chính hành động của mình. Mỗi việc làm tốt, mỗi thành tích trong học tập, mỗi công trình vì cộng đồng đều là những đóa hoa dâng lên các Mẹ, các anh hùng liệt sĩ và những người đã ngã xuống vì đất nước.
Danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng không chỉ là phần thưởng cao quý của Nhà nước mà còn là biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước Việt Nam. Trong danh hiệu ấy có nước mắt, có sự mất mát, có lòng kiên trung và đức hy sinh vô bờ bến của những người mẹ. Mẹ Lê Thị Nà là niềm tự hào của quê hương Đông Hòa, của tỉnh Phú Yên và của cả dân tộc Việt Nam. Câu chuyện về mẹ sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống thắp sáng lòng yêu nước trong trái tim mỗi người Việt Nam.
Đứng trước những trang sử hào hùng của dân tộc, tôi càng hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên có được. Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi xuân của những người lính, bằng nước mắt của những người mẹ, bằng sự hy sinh của biết bao gia đình Việt Nam. Xin được cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Nà và tất cả các Mẹ Việt Nam Anh hùng trên mọi miền Tổ quốc. Các mẹ đã viết nên những trang sử không bằng mực, mà bằng tình yêu nước, sự hy sinh và lòng kiên cường. Để rồi hôm nay, trên quê hương Đông Hòa thanh bình, mỗi thế hệ trẻ chúng tôi sẽ tiếp tục gìn giữ truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", ra sức học tập, rèn luyện và cống hiến, để xứng đáng với sự hy sinh to lớn của các Mẹ và các thế hệ đi trước.
"Các Mẹ đã hiến dâng những người con cho Tổ quốc. Chúng con xin hứa sẽ hiến dâng tuổi trẻ của mình để xây dựng một Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh và phát triển."



