Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Sáu - "Mất mát, mẹ xin giữ cho riêng mình"

Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam, có những người mẹ đã lặng lẽ hiến dâng những điều thiêng liêng nhất cho Tổ quốc. Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Sáu, quê Nghệ An, là một người mẹ như thế – bình dị trong đời thường nhưng phi thường trong sự hy sinh.
Mẹ Lê Thị Sáu là người gốc Vinh và lớn lên ngay tại xã Hưng Thủy (Bến Thủy ngày nay). Những năm Kháng chiến chống Mỹ, Vinh – Bến Thủy là vùng trọng điểm ném bom của giặc Mỹ bởi cảng Bến Thủy lúc bấy giờ là nơi tiếp tế, vận chuyển lương thực cho chiến trường miền Nam.
Mẹ Sáu có ba người con trai, mỗi người là một phần máu thịt, là cả cuộc đời của mẹ:
Những năm 60 của thế kỷ trước, vùng đất Vinh - Bến Thủy trở thành trọng điểm đánh phá của giặc Mỹ. Người con trai cả của Mẹ, anh Lê Huy Minh, theo tiếng gọi non sông đã lên đường nhập ngũ năm 1964, khi tuổi đời chưa đầy đôi mươi. Người con trai thứ hai, anh Lê Văn Trường, cũng khoác lên mình màu áo dân quân tự vệ, bám trụ bảo vệ từng chuyến hàng vận chuyển vào chiến trường miền Nam.
Giữa những năm 60 của thế kỷ trước cũng là thời kỳ Mỹ tập kích thành phố Vinh, trong đó có cảng Bến Thủy nhằm mở đầu cho cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc. Một ngày đầu tháng 6/1965, khi đó cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước của quân và dân thành phố Vinh đang diễn ra ác liệt. Buổi trưa ngày hôm ấy, mẹ đang ở trong nhà thì nghe tin “thằng Trường bị thương rồi, bị trúng bom đang đem đi cấp cứu ở nhà thương thành phố”. Lúc đó, chân tay mẹ rụng rời. Chỉ vài tiếng sau khi nhập viện, anh Trường đã không qua khỏi vì vết thương quá nặng. Ngày đó, anh Trường chỉ mới 18 tuổi và là tiểu đội trưởng dân quân. Giấy báo tử của anh ghi rõ hi sinh khi “trực cứu tải thương bộ đội hải quân máy bay Mỹ bắn”. Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau, 7 năm sau, Mẹ Sáu lại nhận tin dữ, người con trai đầu của Mẹ, anh Lê Huy Minh, đã ngã xuống nơi chiến trường miền Nam.
Mỗi lần nhắc đến các con, giọng Mẹ nghẹn lại. Bao năm ròng, Mẹ lầm lũi với mảnh vườn khô cằn, nuốt nước mắt vào trong. Mẹ tự nhủ: "Muốn có độc lập thì phải hy sinh, mẹ xin giữ nỗi mất mát về phần mình...".



