Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sáu: "Mất mát, mẹ xin giữ riêng cho mình" – Hơn một thế kỷ sống với nỗi thương con khôn nguôi

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sáu (SN 1923) quê tại khối 13, phường Bến Thủy, thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An. Sinh ra và lớn lên bên dòng sông Lam, cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, bến nước như bao người phụ nữ xứ Nghệ một nắng hai sương. Chồng mẹ là công nhân làm việc tại cảng Bến Thủy, còn mẹ quanh năm tảo tần bên thửa ruộng nơi bãi bồi mép sông. Năm 2014, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng vì có hai người con trai là liệt sĩ: anh Lê Huy Minh và anh Lê Văn Trường.

Đồng Tháp07/07/2026Nguyễn Văn Minh Thông (Trường Đại học Tiền Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 60 của thế kỷ trước, vùng Vinh – Bến Thủy trở thành trọng điểm đánh phá của giặc Mỹ, bởi cảng Bến Thủy là đầu mối tiếp tế, vận chuyển lương thực, đạn dược cho chiến trường miền Nam. Người con trai cả của mẹ, anh Lê Huy Minh, theo tiếng gọi non sông đã lên đường nhập ngũ năm 1964 khi tuổi đời chưa đầy đôi mươi. Người con trai thứ hai, anh Lê Văn Trường, cũng khoác lên mình màu áo dân quân tự vệ, ngày ngày bám trụ bảo vệ từng chuyến hàng qua cảng vào chiến trường. Cuộc chiến ngày càng khốc liệt, rồi tin dữ cũng ập đến. Một buổi trưa tháng 6 năm 1965, đang làm đồng, mẹ nhận được tin anh Trường bị thương nặng, đang cấp cứu ở nhà thương thành phố. Mẹ bỏ cuốc, chạy dọc con đường đất đỏ, chỉ mong được nhìn con một lần. Nhưng anh Lê Văn Trường đã ra đi chỉ sau vài giờ nhập viện, vĩnh viễn rời xa mẹ khi vừa tròn 18 tuổi, đang là tiểu đội trưởng dân quân của xã.

Hình 1: Mẹ Sáu xúc động bên tấm bằng Tổ quôc ghi công của con trai

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau đó, 7 năm sau, mẹ lại nhận tin dữ: người con trai đầu, anh Lê Huy Minh – lúc đó đã là đảng viên, là đại đội trưởng của Trung đoàn 164 – đã ngã xuống nơi chiến trường phía Nam Quân khu 4. Anh ra đi còn để lại người vợ trẻ mà cả hai chỉ sống bên nhau vỏn vẹn đúng một ngày trước khi anh lên đường vào chiến trường rồi biền biệt mãi mãi. Không chỉ vậy, cùng trong những năm tháng ấy, người con gái duy nhất của mẹ cũng qua đời khi chưa đầy một tuổi. Chưa đến 50 tuổi, mẹ Lê Thị Sáu đã ba lần phải "đầu bạc tiễn đầu xanh". Mẹ kể lại những tháng ngày đó chỉ biết khóc thầm, chỉ biết nhớ thương và không hiểu vì sao mình có thể gắng gượng được.

Hình 2: Bức ảnh mẹ Lê Thị Sáu chụp cùng vợ chồng người con trai cả Lê Huy Minh trước ngày anh vào Nam chiến đấu

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng với mẹ Sáu, các anh vẫn là những đứa con bé bỏng, chăm ngoan của mình. Nhiều đêm thao thức, mẹ vẫn thấy Minh, thấy Trường về bên giường, hỏi mẹ có khỏe không, sao không mắc màn mà ngủ. Mẹ kể: "Có khi mẹ nhớ tụi nó quá, mẹ quàng tay để ôm chúng vào lòng. Rứa rồi, ngoảnh lại nỏ thấy đứa nào nữa. Cả giường lạnh tanh". Điều mẹ tiếc mãi là anh Trường ra đi đột ngột, không kịp để lại dù chỉ một tấm ảnh – bàn thờ anh đến nay vẫn là khung trống. Còn anh Minh, may mắn còn lại tấm ảnh nhỏ như bao diêm do đồng đội gửi về trong chiếc ba lô, được mẹ nâng niu giữ gìn suốt bao năm tháng.

Năm 2017, Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã đến thăm và chúc Tết gia đình mẹ tại khối 13, phường Bến Thủy. Tháng 5 năm 2025, Tổng Bí thư Tô Lâm cũng đã ân cần ghé thăm, hỏi han sức khỏe mẹ trong chuyến công tác tại Nghệ An. Những lần ấy, mẹ Sáu ngồi im lặng hồi lâu rồi mới nói, giọng bình thản nhưng đầy ắp ý nghĩa: "Muốn có độc lập thì phải hy sinh. Mất mát, mẹ xin giữ về phần riêng mình".

Hình 3: Tổng Bí thư Tô Lâm ân cần thăm hỏi Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sáu trong chuyến thăm và làm việc tại Nghệ An tháng 5/2025

Ở tuổi 103, dù lưng đã còng, tóc đã bạc, mẹ vẫn được trời phú cho trí nhớ minh mẫn, giọng kể mộc mạc hiền hậu như thuở nào. Mẹ đang sống cùng gia đình người con trai út, được người con dâu Nguyễn Thị Huệ tận tụy phụng dưỡng sớm hôm. Tự hào hơn khi ba thế hệ trong gia đình mẹ đều khoác lên mình màu áo lính: chồng mẹ tham gia kháng chiến chống Pháp, hai con trai chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, và đến nay cháu mẹ vẫn đang trong quân ngũ, tiếp nối truyền thống gia đình. Mỗi buổi chiều ngồi trước hiên nhà, nhìn con cháu quây quần, mẹ Sáu lại nở nụ cười mãn nguyện: "Chỉ cần đất nước yên bình, non sông vững bền, mẹ mãn nguyện rồi".

Câu chuyện của Mẹ Lê Thị Sáu không chỉ là một trang sử hào hùng mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về những gì một người mẹ có thể chịu đựng vì tình yêu Tổ quốc. Mẹ không than, không oán – mẹ chỉ lặng lẽ ôm nỗi đau vào trong, để các con ra đi thanh thản, để thế hệ sau được sống trong hòa bình. Và đến hơn một thế kỷ tuổi đời, mẹ vẫn vậy – hiền hậu, bình thản và đầy yêu thương.

Nguồn: https://baoquankhu4.com.vn/hau-phuong-quan-doi/me-viet-nam-anh-hung-le-thi-sau-me-chon-mat-mat-ve-cho-rieng-minh...-.html

https://www.vwu.vn/tin-chi-tiet/-/chi-tiet/me-viet-nam-anh-hung-le-thi-sau-034-chi-can-%C4%91at-nuoc-yen-binh-la-me-man-nguyen-roi-034--596401-1801.html

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn